Sign up
« Trước | Sau»
TÔ PHỞ
tnnh | 03 Jan, 2010, 21:06 | Chung | (35 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                                                      TÔ PHỞ 

                                                                                        Truyện ngắn

                                                                                         tặng Ng H

        Khóc.

        Chỉ một từ ngắn gọn mà hàm chứa bao điều.

        Người ta nói tiếng khác nhau, ngôn ngữ khác nhau nhưng tiếng khóc thì không khác.

        Có người dễ khóc, có người cả đời không thấy khóc. Có người khóc ồn ào, có người âm thầm rơi nước mắt  hoặc  chỉ bằng đôi mắt ráo hoanh vô hồn

        Khóc giúp con người vơi đi đau khổ, buồn phiền. Khóc cũng  biểu hiện niềm vui  niềm hạnh phúc tột cùng. Đôi khi khóc có tính phức hợp.

        Người khóc vì đại sự. Người khóc cho người khác. Người tôi sắp nói tới đây lại khóc chỉ vì tô phở.

                                                           *                       

          Đấy là một người phụ nữ bình dị , chữ nghĩa chỉ đủ để viết lên cánh cửa bếp mấy con số nhớ ngày mẹ gà ấp trứng hay số gạo bột cần mua. Người đã đi khắp nơi mọi chốn vì chuyện mưu sinh từ khi còn trẻ đến lúc tóc ngả màu mới chọn một chỗ chật hẹp trong chợ to buôn nhỏ bán lẻ cốt có thêm miếng cá tươi đáp ứng sở thích ngày càng ít lại của chồng hoặc hộp bánh  ngon cho cháu. Người không mấy khi đau ốm dù  luôn tay từ sáng sớm đến tối mịt. Người luôn làm nhiều hơn nói, từ thuở mới theo chồng đến lúc tay yếu chân run. Người đã sinh  mười đứa con cả trai lẫn gái và nuôi chúng ăn học thành người có vai vế tiếng tăm, có một lô lốc nhốc các cháu nội ngoại mà chưa một lần nói nặng với chồng. Người thỉnh thoảng  nấu nướng thật nhiều món ngon lành rồi gọi cháu con đến ăn thoả thích. Người mua một lúc mấy con gà vườn, đang giữa trưa kêu xe ôm đi từ phố về làng, từ đông sang tây chia cho con gái mỗi đứa một nửa sợ chúng nó thèm. Người lặng lẽ gọt cả đông gừng tú ụ, ngào mứt rồi gọi con - đã làm cha làm mẹ  - đến nhận về, nửa dùng trong ngày tết nửa làm quà tặng bạn bè. 

         Đấy là người đáng kính đáng yêu nhất của các con, người  luôn được nghĩ tới trong mỗi bước đường của đời họ , là tấm gương  soi, là chỗ dựa cho các con  khi xiêu ngã. Và đặc biệt chưa ai từng thấy người đó khóc dù đường đời bao nỗi lận đận, bao phen lâm cảnh ngặt nghèo éo le.

        Vậy mà người ấy chiều nay đã khóc .

                                                      *                      *

      Tin người đó khóc truyền nhanh trong con cái và gây bất ngờ, lo âu ngay sau  khi một  trong các cháu nội ngoại tình cờ phát hiện.

      Điện thoại réo tíu tít giữa mấy nhà.

      Năm phút sau mấy anh chị em gặp nhau tại nhà chị lớn trong phố chính. Suy đoán  chán lại nhìn nhau. Không ai biết nguyên nhân. Người ấy vẫn mạnh khoẻ không có biểu hiện bệnh tật, không bị ai lừa gạt, không bị mất tiền mất của, không gặp điều oan ức và càng không    một ai thân thích từng biệt tăm biệt dạng ghé thăm. Vậy thì do đâu ?

     Chỉ có thể vì mấy đứa con người rứt ruột đẻ ra

     Lập tức một cuộc lục vấn  tra gạn  diễn ra giữa mấy người con.

     Chị vặn em, em hỏi chị. Không. Không ai lơ là thăm viếng. Không ai nói năng hỗn ẩu. Vậy thì chỉ có thể là người ấy buồn phiền cho gia cảnh các con mà khóc.

    Những lỗi lầm sai trái gãy đổ của  mỗi gia đình lại bị xới tung lên thiếu điều gây giận lẫy. Nhưng không có chuyện gì ghê gớm xảy ra trong gia đình mỗi người. Vợ chồng nhà nầy giận nhau, vợ chồng nhà kia làm ăn thua lỗ, vợ chồng nhà nọ con cái không vâng lời đã thành quá khứ từ lâu lắm rồi. Gia đình nào cũng ngời ngời hạnh phúc, ngời ngời thành đạt.

            "  Thôi. Không bàn nữa. Cứ đến mà hỏi là thượng sách".  

        Vợ bảo chồng, chị bảo em. Tất cả theo nhau lên xe không quên lễ mễ trà sữa cam nho  rùng rùng kéo đến nhà. Hàng xóm nửa ngạc nhiên nửa thèm cảnh lạ lùng này.

                                                     *                    *

      Quả thật người ấy khóc. Nước mắt đã khô nhưng dấu tích vẫn rành rành qua khoé mắt nhoè đỏ, qua giọng nói ngàn ngạt, qua tiếng sịt mũi đã cố giấu diếm.

      Chị em, lớn nhỏ thi nhau gạn hỏi. Khô cả cổ, mỏi cả chân, đói meo bụng cuối cùng thì  bật ngửa là chỉ vì tô phở. Vâng. Một tô phở  giá năm ngàn.

      Chỉ có điều tô phở được một người đàn ông  mua mang đến tận nơi người ấy đang ngồi, lau đũa lấy thìa dịu dàng mời mọc.

                                                       *                      *

     Người đàn ông ấy từng là chàng trai thông minh lanh lợi khoẻ mạnh  trước khi trở thành người khôn ngoan lịch lãm chốn chợ đời và bây giờ là  ông lão ngoài tám mươi da mồi tóc bạc yêú ớt hơn cả trẻ nhỏ. Người đàn ông ấy từng có thời ngang tàng ngược xuôi từ nam chí bắc, lên rừng xuống biển thi thố thao lược trước khi chịu ngồi gò bó trước hiên nhà nhìn thiên hạ lại qua mà nhớ thời ngang dọc. Người đó  từng thâu đêm suốt sáng đấu lý với lý trưởng tham lam  rồi xã trưởng độc ác trước khi thích kể chuyện ngày xưa với mấy  thằng cháu trai bằng  giọng tự hào xen nuối tiếc. Người đó cũng  từng đổ vào canh bạc cả  ngôi nhà hoặc chung độ một trận đá gà bằng cú thầu vừa trúng trước khi hớn hở như con trẻ nhận phong bao mừng tuổi từ con gái con trai mỗi dịp Tết đến xuân về.  Người đó vô tư  đến nỗi con có mười đứa thì vợ một mình vượt cạn, một mình nuôi ăn nuôi học suốt mấy chục năm qua bao nhiêu biến động không một lời han hỏi. Người ấy mới đây vừa thoát một cơn bạo bệnh, chỉ đi lại trong nhà khoe cháu khoe con rằng "Giờ tau chỉ đi được bước ngắn".

       Và chiều nay người ấy đã làm mềm lòng người đàn bà, khiến nước mắt phải rơi

                                                           *             *

        Vâng. Chính người ấy chiều nay đã đích thân dò từng bước ngắn ra đến đầu ngõ mua tô phở, lau đũa lấy thìa tận tay đưa đến nhỏ nhẻ bảo người đàn bà đang ngồi buồn xo sau giấc nắng nôi: " Mụ ăn đi kẻo nguội".

       Khi nghe lũ con xúm lại gạn hỏi mẹ, người đàn ông - đang lẫm chẩm tới lui đã cao giọng:

       - Cả đời tau không hề. Giờ tau đi mua phở cho mụ  ăn. Sướng rứa rồi còn khóc là tại làm răng. Tau không  hiểu nỗi... Thiệt đúng là đàn bà. ..

       Nghe những lời phàn nàn của người đàn ông , tất cả - không ai bảo ai - th phào nhẹ nhỏm , nhìn nhau cười mà nước mắt  lăn lăn.  Họ đã hiểu. Chẳng ai trong số họ gây phiền muộn cho mẹ mình cả. Họ vẫn là niềm tự hào của mẹ. Mẹ khóc  khi đón nhận sự chăm sóc của người cả đời chỉ biết nhận từ bà.

         Tô phở vợ mua cho chồng, chồng mua cho vợ không mới mẻ gì  cũng không có gì đặc biệt với nhiều gia đình. Nhưng tô phở của ngươì đàn ông lại mang bao ý nghĩa mà chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được, là mật mã chỉ có thể được giải  bằng chính cuộc đời của hai người. 

         Những giọt nước mắt của người ấy chính là nước mắt trôi rửa mọi tủi hờn lắng tụ bấy nhiêu năm làm vợ. Nước mắt của niềm vui, niềm hạnh phúc - một hạnh phúc  vợ chồng đơn sơ, cụ thể mà người ấy khát khao đã từ lâu lắm.

        Đó cũng có thể  là những giọt nước mắt tiên cảm về cuộc chia ly vĩnh viễn đang  mon men đến giữa hai người.

                                                     

                                                *                 *

       Tôi chính là một trong mười người con của họ.

       Cũng như các chị, nước mắt tôi lăn lăn...

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=207254

[1] Tặng chị nè

Một bông hoa cho một tuần vui vẻ nhé
http://i405.photobucket.com/albums/pp135/damlanbanme/D66.jpg

[góp ý]| Viết bởi damlan | 04 Jan 2010, 16:05

Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)