Người ấn tượng
Mẹ tôi đau chân phải tiểu phẩu nhưng điều trị ngoại trú . Ngày ngày tôi chở bà đến bệnh viện thành phố thay băng. Hôm ấy thứ bảy theo lời dặn của cô y tá trực chúng tôi đến sớm . Trong khi chờ đợimẹ tôi tranh thủ vào phòng điều trị hỏi thăm người quen. Mẹ tôi và dì bạn ôn đủ thứ chuyện từ thưở nảo thuở nào. Tôi ngồi quan sát khắp lượt và hỏi thăm bệnh tình từng người trong phòng. Khi được hỏi đến " còn chú đau chỗ mô" thì người đàn ông độ bốn mươi đang vui vẻ rủ rỉ với bố đứa bé nằm giường bên linh hoạt hẳn. Anh ta chỉ cho tôi thấy bàn chân vẫn đang băng kín phần ngón út và cho biết ngón này đã bị mất. Tất nhiên tôi hỏi nguyên do và với câu hỏi này - không những tôi mà cả phòng được nghe một câu chuyện không may bằng lối kể sống động của anh ta. Mọi người được một bữa cười quên cả đau nhức quên cả qua 7 giờ (giờ hẹn của cô y tá ) đã lâu mà không ai tỏ vẻ sốt ruột. Mẹ tôi và dì bạn cũng ngưng chuyện để theo dõi diễn biến của sự việc anh ta kể mà cười rung cả người vừa trầm trồ hưởng ứng những kết luận của anh ta.Trưa ấy về nhà trong bữa cơm bà còn nhắc lại rồi kể cho các cháu nghe. Lại cười quá chừng. Lại trầm trồ khen ngợi.
Tôi cũng bị anh ta lôi cuốn vào câu chuyện, cũng cười rung cả người. Nhưng điều để lại ấn tượng trong tôi không phải chỉ là kịch tính của sự việc hoặc khiếu kể chuyện của người đàn ông mà còn là ở nhận thức và triết lý sống của anh ta tỏ lộ qua sự việc trên..
Tóm chuyện thế này ( tên các nhân vật tôi không nhớ nên tạm gọi bằng A,B.C ..)
Khoảng 8 giờ sáng ngày....tháng 7 năm 2009, một con trâu Lào (mua từ bên Lào ) to tổ chảng với cặp sừng cánh ná nhọn hoắt từ lò mổ gia súc của bà A trong khu vực bất ngờ sổng chuồng.Với vẻ hung tợn trâu lao vào tấn công bất cứ ai nó thấy. Nạn nhân đầu tiên là ông B. Ông này đang vác cuốc ra đồng. Hoàn toàn bất ngờ ông bị trâu dữ húc ngã rồi đưa chân xéo đạp. Tiếp theo là bà C cũng bị tương tự như ông B.Trâu dữ tiệp tục lao lên. Lần này nó tấn công hai anh thợ xây đang xây tường. Rất may là hai anh thợ nhanh chân bỏ chạy trốn được, thở bán sống bán chết, chỉ bức tường mới xây là bị húc đổ. Không những húc đổ tường trâu dữ còn dùng chân chà nát đống táp-lô lớn sắp sẵn gần đó.Nạn nhân tiếp đến là chị D.Chị D đang may quần áo cho khách trong nhà thì trâu dữ phóng vào dùng sừng lật máy may. Máy may bị lật ngược chổng chân đè lên người chị ta. Trở lại đường trâu dữ hất ngã cô E đang đạp xe đi tới. Cả người và xe lăn tỏm xuống bến sông. Trâu tiếp tục lao với vẻ hung tợn hơn nữa.
Nó phát hiện ra anh G ( người kể chuyện ) đang đứng ngó trời ngó đất trong sân ( vì không biết trâu dữ đang hoành hành ngoài đường). Bằng tất cả hung hãn trâu Lào đánh anh G ngã chỏng vó giữa sân nằm ngay dưới bụng trâu. Anh luống cuống nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh giơ chân đạp vào bụng trâu để mong chạy thoát. Nào ngờ trâu quá sức nhanh . Nó húc chân anh đau điếng máu me đầm đìa. Nhanh trí anh chui giữa hai chân sau của trâu thoát ra và trốn vào đống rơm sau đó kín đáo vạch rào sang nhà hàng xóm kêu cứu. Ai ngờ tiếng của anh ta bị trâu nhận ra, nó lại lao theo đánh tiếp. Lúc này người biết tin dữ đã nhiều, công an khu vực đã được báo và đã đến. Tất cả đổ xô khống chế trâu nên anh G được thoát. Trâu dữ bỏ chạy cuối cùng chui đầu vào giữa hai cây lớn không tới lui gì được bởi vướng cặp sừng loằng ngoằng kết cục là bị bắt trói.. Tìm hiểu mới biết ông B và bà C bị thương nặng. Người gáy xương vai xương sườn, người bể gan bể lách thủng tim mê man bất tỉnh vẫn đang nằm phòng cấp cứu chưa biết phen này có sông được không. Chị D cô E xây xước chút ít nhưng sợ quá phát sốt còn anh ta mất ngón chân út, nằm điều trị ba hôm rồi. Làng xóm thì ngổn ngang xác xơ như sau một trận càn . Rất tiếc tôi không thể kể đủ và hấp dẫn với những " liên hệ mở rộng" cực kỳ sinh động na ná như thủ pháp " nhớ lại, kể lại" trong điện ảnh hoặc ánh mắt nét môi biểu cảm, bình luận sắc sảo của anh ta .
Tôi chắc rằng người nằm trong phòng này hẳn đã nghe kể đến lần thứ bao nhiêu rồi, nhưng tất cả vẫn chong mắt nghểnh tai nghe và góp chuyện bởi lối kể dí dỏm khiến sự việc nghiêm trọng trở thành hài hước. Nhưng phân tích ,bình luận , dẫn chứng , minh họa của anh mới thật đáng nói. Người thường xuyên đi chùa niệm Phật như me tôi thì trầm trồ công nhận và người thường được nghe thiên hạ triết lý là tôi thấy thú vị vô cùng, nếu nói không ngoa là học hỏi rất nhiều ở anh G.
Dưới đây là các kết luận chăc nịch của anh.
Thứ nhất: Việc trâu Lào tự chui đầu vào giữa hai cây to để rồi bị bắt dù trước đó các anh Công An đã dùng roi điện khống chế vẫn không " xi nhê" gì là có sự sắp xếp của Trời Phật.
Thứ hai: Anh ta bị mất ngón út nhưng cứu được chị gái. Đó là ý Trời Phật. Hóa ra anh ta đang đi làm thợ xây ở xa bỗng dưng hôm đó ở nhà đưa tiền bào chị gái đi chợ mua thứ gì ngon ăn một bữa cho vui. Anh vừa tiễn chị gái đi không lâu, đang đứng ngó trời ngó đất thì gặp chuyện Nếu chị gái ốm yếu của anh ta ở nhà chắc "chị sẽ cầm chổi cán xua trâu và lãnh trọn bốn vó của nó khó lòng thoát chết."
Thứ ba: Bình thường (vào giờ trâu gây chuyện ) vô sô trẻ con chơi đùa đá banh đá cầu trên đường bởi đang nghỉ hè và đường xóm râm mát. Nhưng hôm đó không bóng dáng mảy may. Rõ ràng có sự thu xếp của Trời Phật.
Những ý này ta vẫn gọi chung là ngẫu nhiên trùng hợp. Trong thực tế những trùng hợp ngẫu nhiên như vây không thiếu, có thể nói nhiều là đằng khác. Nhưng dưới nhãn quan tâm linh người ta nghĩ đến một thế giới siêu nhiên khác vượt ra ngoài phạm vi "thấy" của con người và thống lĩnh thế giới đó không ai khác là Trời, Phật, Chúa hoặc thánh Ala - tùy tôn giáo mà gọi . Điều nầy có thể dễ dàng gặp trong đời thường. Khi gặp khổ gặp nạn người ta thường kêu " Chúa ơi, Phật ơi, Thánh Thần ơi ngoài hai tiếng Mẹ ơi cha ơi quen thuộc . Ở một góc độ nào đó, những trùng hợp ngẫu nhiên nầy lại khiến con người tin có "cõi trên" cũng như vào số phận để rồi bớt trăn trở than thở cho hiện tại của mình. Bản thân tôi cũng đã từng chứng nghiệm các trùng hợp ngẫu nhiên không kém phần kỳ lạ.
Thư tư: Hàng ngàn linh hồn trâu bò chết tại lò giết mổ của bà A đã cùng mượn xác trâu Lào gây chuyện là để bảo bà thôi hành nghề ác, lo tu nhân tích đức làm việc thiện cứu người và cứu mình.
Anh ta cho rằng bà A làm nghề ác nhưng vì phục vụ con người nên Trời Phật còn thương sai trâu " cảnh báo" để còn kịp giúp người nhằm chuộc tội kiếp sau đỡ bị sinh làm cầm thú. Trong thực tế nhiều chuyện " mượn " nhuốm màu thần bí tương tự đã được nghe đến khiến bao người được thoát khỏi chết chóc, tai ương.
Thứ năm: Bà A sẽ ăn ở không yên sinh ra đau ốm dẫn đến hao tiền tốn bạc tức là "có hưởng có đền" ( Vì là chủ lò giết mổ gia súc hằng mấy chục năm nên bà rất giàu ).Của cải tiền bạc của bà A sẽ tiêu tán vào việc chữa bệnh Được hỏi vì sao "ăn ở không yên" anh ta lý luận rằng "rồi đây bất cứ ai găp ông B bà C chị D cô E và cả tui nữa đều sẽ hỏi nguyên nhân vai bị thẹo, mặt bị méo, ngón chân bị cụt đều được nghe trả lời là bởi trâu của bà A. Việc hỏi này không phải chỉ vài hôm mà sẽ kéo dài hết đời mỗi người.Dù không ai nguyền rủa bà A nhưng điều này cũng khiến bà khó yên". Nói cách khác anh ta cho rằng đấy cũng là một cách người trên mượn miệng người trần để phạt Hành hạ tinh thần cũng là một cách trừng phạt. Đến đây tôi liên tưởng đến nhân vật bị biến thành đám mây để trừng phạt tội kiêu ngạo láo xược trong truyện ngắn của Maxim Gorki. Bia miệng cũng là cực hình hủy hoại tinh thần con người ghê gớm.
Có người thắc mắc "sao không thấy bà A( chủ trâu ) đến hỏi han anh chi cả, cũng chẳng thấy anh đòi bồi thường" hoặc "không thấy vợ con đến thăm nom chăm sóc anh không buồn sao" thì cả phòng được nghe anh phân tích như sau: "Bà A lo cho ông B bà C đang nằm cấp cứu tại bệnh viện tỉnh đủ sốt vó rồi, bị hều như tui không nên đòi hỏi. Đấy là xui rủi của bà, tự bà nào muốn. Mình trách là xoàng. Vả lại tui nằm đây thuốc men có bào hiểm y tế lo rồi" và "Vợ tui phụ việc cho người ta tận Sài Gòn tiền nong không mấy, thằng con đang học trường Sĩ Quan Cảnh Sát tại Hà Nôi xin phép khó khăn . Chút xíu ngón chân cũng nhắn về chỉ khổ vợ con nên tui giấu biệt. Tui nằm đây có mấy bác mấy anh vui chán.Vả lại tui vẫn đi đứng được khỏi phiền ai"
Càng nghe anh G "luận" tôi càng lạ lùng. Hóa ra ẩn trong vẻ ngoài xềnh xoàng kia không chỉ là một người kể chuyện hóm hỉnh, một kho truyện dân gian phong phú , một người tin vào đời sống tâm linh -tin có Trời có Phật, luân hồi; nhân quả mà hơn hết là một trái tim nhân hậu, một tấm lòng đẹp. Trong chừng mực nào đó anh ta đang sống như một hiền nhân. Suy nghĩ và hành xử như anh trong sự việc này thật đáng quí. " Ít xít cho nhiều" là quan điểm của không ít người trong mọi chuyện liên quan đến quyền lợi riêng khi bị đụng chạm và đến bây giờ đã trở thành bệnh thời đại khiến những ai không hành xử như thế sẽ bị cho là dại , hâm. Bệnh này gây bao nỗi xáo trộn trong xã hội bỏi kiện cáo ì xèo, hằn thù dai dẳng là gây suy thoái đạo đức trong một bộ phận không nhỏ. Anh đã vượt qua số đó. Thay vì ngồi than thân trách phận hoặc nguyền rủa bà A anh ta đã vui với ý nghĩ là mình gánh họa cho chị gái và cảm thông với vận hạn của bà. May mà ...là câu nói thường gặp trước một xui rủi nào đó ở nhiều người khiến họ bớt đau khổ dằn vặt. Bị trộm vào nhà lấy mất tiền thì xót của nhưng lại được an ủi vì " may mà chỉ mất tiền chứ không mất giấy tờ nhà đất". Bị tai nạn chân gãy tay đứt nhưng bớt phần buồn phiền bởi " may mà không chết". Những "may mà ..." đó khiến sự việc bớt vẻ nghiêm trọng. Triết lý sống " biến rủi thành may" mang lại cho con người niềm lạc quan và anh ta đang sống hồn nhiên bằng triết lý đó. Phương châm sống " mình vì mọi người" được anh hiểu và vận dụng một cách gần gủi qua tình cảm giành cho vợ con và cả bà A. Lý giải đầy chất thông cảm về sự không có mặt của họ giúp anh -không những khỏi vướng thói trách móc thường tình- mà còn đem lại cho anh niềm tự hào. Tóm lại, tự anh ta hóa giải những phiền trược, không mang vác vào thân những nghĩ suy tiêu cực - nguyên nhân của tâm bệnh. Nói theo cách nhà Phật là anh đã " xả".Nói theo ngôn ngữ của những người hoạt động xã hội thời nay anh ta là người sống tích cực.
Chỉ chừng mươi phút nghe chuyện nhưng tâm trí tôi đầy ắp những cảm xúc nghĩ suy. Và không chỉ khi nghe chuyện, mà sau đó - đến bây giờ vẫn tươi mới. Tôi thầm cảm ơn người đàn ông đã " bổ sung" cho tôi lý thuyết sống đẹp một cách sinh động không cần thuyết giải lôi thôi tràng giang đại hải như tôi thỉnh thoảng được nghe.
Mải nghe chuyện tôi quên khuấy việc hỏi tên. Không biết bây giờ người đàn ông ấy ra sao vì hôm sau tôi phải về lại Buôn ma Thuột. Nhưng tôi tin rằng vết thương của anh ta chóng lành hơn những người khác bởi tâm anh vô cùng trong trẻo. Lại nói theo cách anh ta người như vậy sẽ được TRỜI PHẬT phù hộ giúp tai qua nạn khỏi. ( Trong thực tế những bệnh nhân có tinh thần lạc quan thường dễ khỏi bệnh hơn người bi quan ) Và biết đâu rằng chính anh ta đang được một "người cõi trên" nào đó mượn thân làm người kể chuyện để truyền đạo SỐNG. Vâng, biết đâu đấy.
Huế, cuôi tháng 7
Buôn Ma Thuột, cuối tháng 8-2009
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=186618
Bản in






















