Sign up
GOM NHẶT GIỮA ĐỜI
tnnh | 26 Sep, 2009, 15:04 | Chung | (42 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                                                 Người  ấn tượng

 

       Mẹ tôi đau chân phải tiểu phẩu nhưng điều trị ngoại trú . Ngày ngày tôi chở bà đến bệnh viện thành phố thay băng. Hôm ấy thứ bảy theo lời dặn của cô y tá trực  chúng tôi đến sớm . Trong khi chờ đợimẹ  tôi tranh thủ vào  phòng điều trị hỏi thăm người quen. Mẹ tôi và dì bạn ôn đủ thứ chuyện từ thưở nảo thuở nào. Tôi ngồi quan sát khắp lượt và hỏi thăm bệnh tình từng  người trong phòng. Khi được hỏi đến "  còn chú đau chỗ mô" thì người đàn ông độ bốn mươi đang vui vẻ rủ rỉ với bố đứa bé nằm giường bên  linh hoạt hẳn. Anh ta chỉ cho tôi thấy bàn chân vẫn đang băng kín phần ngón út và cho biết ngón này đã bị mất. Tất nhiên tôi hỏi nguyên do và với câu hỏi này - không những tôi mà cả phòng được nghe một câu chuyện không may bằng lối kể sống động của anh ta. Mọi người được một bữa cười quên cả đau nhức quên cả qua 7 giờ (giờ hẹn của cô y tá ) đã lâu mà không ai tỏ vẻ sốt ruột. Mẹ tôi và  dì bạn cũng ngưng chuyện để theo dõi diễn biến của sự việc anh ta kể mà cười rung cả người vừa trầm trồ hưởng ứng những kết luận của anh ta.Trưa ấy về nhà trong bữa cơm bà còn nhắc lại rồi kể  cho các cháu nghe. Lại cười quá chừng. Lại trầm trồ khen ngợi.

          Tôi cũng bị anh ta lôi cuốn vào câu chuyện, cũng cười rung cả người. Nhưng điều để lại ấn tượng trong tôi không phải chỉ là kịch tính của sự việc hoặc khiếu kể chuyện của người đàn ông  mà còn là ở nhận thức và triết lý sống của anh ta tỏ lộ qua sự việc trên..

           Tóm chuyện thế này ( tên các nhân vật tôi không  nhớ nên tạm gọi bằng A,B.C ..)

     Khoảng 8 giờ sáng ngày....tháng 7 năm 2009, một con trâu Lào (mua từ bên Lào ) to tổ chảng với cặp sừng cánh ná nhọn hoắt từ lò mổ gia súc của bà A trong khu vực bất ngờ sổng chuồng.Với vẻ hung tợn trâu lao vào tấn công bất cứ ai nó thấy. Nạn nhân đầu tiên là ông B. Ông này đang vác cuốc ra đồng. Hoàn toàn bất ngờ ông bị trâu dữ húc ngã  rồi đưa chân xéo đạp. Tiếp theo là bà C cũng bị tương tự như ông B.Trâu dữ tiệp tục lao lên. Lần này nó tấn công hai anh thợ xây đang xây tường. Rất may là hai anh thợ nhanh chân bỏ chạy trốn được, thở bán sống bán chết, chỉ bức tường mới xây là bị húc đổ. Không những húc đổ tường  trâu dữ còn dùng chân chà nát đống táp-lô lớn sắp sẵn gần đó.Nạn nhân tiếp đến là chị D.Chị D đang may quần áo cho khách trong nhà thì trâu dữ phóng vào dùng sừng lật máy may. Máy may bị lật ngược chổng chân đè lên người chị ta. Trở lại đường trâu dữ hất ngã cô E đang đạp xe đi tới. Cả người và xe lăn tỏm xuống bến sông. Trâu tiếp tục lao với vẻ hung tợn hơn nữa.

Nó phát hiện ra anh G ( người kể chuyện ) đang đứng ngó trời ngó đất trong sân ( vì không biết trâu dữ đang hoành hành ngoài đường). Bằng tất cả  hung hãn trâu Lào đánh anh G ngã chỏng vó giữa sân  nằm ngay dưới bụng trâu. Anh luống cuống nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh giơ chân đạp vào bụng trâu để mong chạy thoát. Nào ngờ trâu quá sức nhanh . Nó húc chân anh đau điếng máu me đầm đìa. Nhanh trí anh chui giữa hai chân sau của trâu thoát ra và trốn vào đống rơm sau đó kín đáo vạch rào sang nhà hàng xóm kêu cứu. Ai ngờ tiếng của anh ta bị trâu nhận ra, nó lại lao theo đánh tiếp. Lúc này người biết tin dữ đã nhiều, công an khu vực đã được báo và đã đến. Tất cả đổ xô khống chế trâu nên anh G được thoát. Trâu dữ bỏ chạy cuối cùng chui đầu vào giữa hai cây lớn không tới lui gì được bởi vướng cặp sừng loằng ngoằng kết cục là bị bắt trói.. Tìm hiểu mới biết ông B và bà C bị thương nặng. Người gáy xương vai xương sườn, người bể gan bể lách thủng tim mê man bất tỉnh vẫn đang nằm phòng cấp cứu chưa biết phen này có sông được không. Chị D cô E xây xước chút ít nhưng sợ quá phát sốt còn anh ta mất ngón chân út, nằm điều trị ba hôm rồi. Làng xóm thì ngổn ngang  xác xơ như sau một trận càn . Rất tiếc tôi không thể kể đủ và hấp dẫn với   những " liên hệ mở rộng" cực kỳ  sinh động na ná  như thủ pháp " nhớ lại, kể lại" trong điện ảnh hoặc ánh mắt nét môi biểu cảm, bình luận sắc sảo của anh ta .

      Tôi chắc rằng người nằm trong phòng này hẳn đã  nghe kể đến lần thứ bao nhiêu rồi, nhưng tất cả vẫn chong mắt nghểnh tai nghe và góp chuyện bởi lối kể dí dỏm khiến sự việc nghiêm trọng trở thành hài hước. Nhưng  phân tích ,bình luận , dẫn chứng , minh họa của anh mới thật đáng nói. Người thường xuyên đi chùa niệm Phật như me tôi thì trầm trồ công nhận và người thường được nghe thiên hạ triết lý là tôi thấy thú vị vô cùng, nếu nói không ngoa là học hỏi rất nhiều ở anh G.

       Dưới đây là các kết luận chăc nịch của anh.

      Thứ nhất: Việc trâu Lào tự chui đầu vào giữa hai cây to để rồi bị bắt dù trước đó các anh Công An đã dùng roi điện khống chế vẫn không " xi nhê" gì là có sự sắp xếp của Trời Phật.

      Thứ hai: Anh ta bị mất ngón út nhưng cứu được chị gái. Đó là ý  Trời Phật. Hóa ra anh ta đang đi làm thợ xây ở xa bỗng dưng hôm đó ở nhà đưa tiền bào chị gái đi chợ mua thứ gì ngon ăn một bữa cho vui. Anh vừa tiễn chị gái đi không lâu, đang đứng ngó trời ngó đất thì gặp chuyện Nếu chị gái  ốm yếu của anh ta  ở nhà chắc "chị sẽ cầm chổi cán xua trâu và lãnh trọn bốn vó của nó khó lòng thoát chết."    

      Thứ ba: Bình thường (vào giờ trâu gây chuyện ) vô sô trẻ con chơi đùa đá banh đá cầu trên đường bởi đang nghỉ hè và đường xóm râm mát. Nhưng hôm đó không bóng dáng mảy may. Rõ ràng có sự thu xếp của Trời Phật.

      Những ý này ta vẫn  gọi chung là ngẫu nhiên trùng hợp. Trong thực tế những trùng hợp ngẫu nhiên như vây không thiếu, có thể nói nhiều là đằng khác. Nhưng dưới nhãn quan tâm linh người ta nghĩ đến một thế giới siêu nhiên khác vượt ra ngoài phạm vi "thấy" của con người và thống lĩnh thế giới đó không ai khác là Trời, Phật, Chúa hoặc thánh Ala - tùy tôn giáo mà gọi . Điều nầy có thể dễ dàng gặp trong đời thường.  Khi gặp khổ gặp nạn người ta thường kêu " Chúa ơi, Phật ơi, Thánh Thần ơi ngoài hai tiếng Mẹ ơi cha ơi quen thuộc . Ở một góc độ nào đó, những trùng hợp ngẫu nhiên nầy lại khiến con người tin có "cõi trên" cũng như vào số phận để rồi  bớt trăn trở than thở cho hiện tại của mình.  Bản thân tôi cũng đã từng chứng nghiệm các trùng hợp ngẫu nhiên không kém phần  kỳ lạ.

     Thư tư: Hàng ngàn linh hồn trâu bò chết tại lò giết mổ của bà A đã cùng mượn xác trâu Lào gây chuyện là để  bảo bà thôi hành nghề ác, lo tu nhân tích đức làm việc thiện cứu người và cứu mình.

    Anh ta cho  rằng bà A  làm nghề ác  nhưng vì phục vụ con người nên Trời Phật còn thương sai trâu " cảnh báo" để còn kịp giúp người nhằm chuộc tội kiếp sau đỡ bị sinh làm cầm thú. Trong thực tế nhiều chuyện " mượn " nhuốm màu thần bí tương tự đã được nghe đến khiến bao người được thoát khỏi chết chóc, tai ương.

     Thứ năm: Bà A sẽ ăn ở không yên sinh ra đau ốm dẫn đến hao tiền tốn bạc  tức là "có hưởng có đền" ( Vì là chủ lò giết mổ gia súc hằng mấy chục năm nên bà rất giàu ).Của cải tiền bạc của bà A sẽ tiêu tán vào việc chữa  bệnh Được hỏi vì sao "ăn ở không yên" anh ta lý luận rằng "rồi đây bất cứ ai găp ông B bà C chị D cô E và cả tui nữa đều sẽ hỏi nguyên nhân vai bị thẹo, mặt bị méo, ngón chân bị cụt  đều được nghe trả lời là bởi trâu của bà A. Việc hỏi này không phải chỉ vài hôm mà sẽ kéo dài hết đời mỗi người.Dù không ai nguyền rủa bà A nhưng điều này cũng khiến bà khó yên". Nói cách khác anh ta cho rằng đấy  cũng là một cách người trên mượn miệng người trần để  phạt  Hành hạ tinh thần  cũng là một cách trừng phạt. Đến đây tôi liên tưởng đến nhân vật bị biến thành đám mây  để trừng phạt tội kiêu ngạo láo xược trong truyện ngắn của Maxim Gorki.  Bia miệng cũng là cực hình hủy hoại tinh thần con người ghê gớm.

        Có người thắc mắc "sao không thấy bà A( chủ trâu ) đến hỏi han anh chi cả, cũng chẳng thấy anh đòi bồi thường"  hoặc "không thấy vợ con đến thăm nom chăm sóc anh không buồn sao" thì cả phòng được nghe anh phân tích như sau:  "Bà A lo cho ông B bà C đang nằm cấp cứu tại bệnh viện tỉnh đủ sốt vó rồi, bị hều  như tui không nên đòi hỏi. Đấy là xui rủi của bà, tự bà nào muốn. Mình trách là xoàng. Vả lại tui nằm đây thuốc men có bào hiểm y tế lo rồi" và "Vợ tui phụ việc cho người ta tận Sài Gòn tiền nong không mấy, thằng con đang học trường Sĩ Quan Cảnh Sát tại Hà Nôi xin phép khó khăn . Chút xíu ngón chân cũng nhắn về chỉ khổ vợ con nên tui giấu biệt. Tui nằm đây có mấy bác mấy anh vui chán.Vả lại tui vẫn đi đứng được khỏi phiền ai"

      Càng nghe anh G "luận" tôi càng lạ lùng. Hóa ra ẩn trong vẻ ngoài xềnh xoàng kia không chỉ là một người kể chuyện hóm hỉnh, một kho truyện dân gian phong phú , một người tin vào đời sống tâm linh -tin có Trời có Phật,  luân hồi; nhân quả  mà hơn hết là một trái tim nhân hậu, một tấm lòng đẹp. Trong chừng mực nào đó anh ta đang sống như một hiền nhân. Suy nghĩ và hành xử như anh trong sự việc này thật đáng quí. " Ít xít cho nhiều" là quan điểm của không ít người trong mọi chuyện liên quan đến quyền lợi riêng khi bị đụng chạm  và đến bây giờ đã trở thành  bệnh thời đại khiến những ai không hành xử như thế sẽ bị cho là dại , hâm. Bệnh này gây bao nỗi xáo trộn trong xã hội bỏi kiện cáo ì xèo, hằn thù dai dẳng là  gây suy thoái đạo đức trong một bộ phận không nhỏ. Anh đã vượt qua số đó. Thay vì ngồi than thân trách phận hoặc nguyền rủa bà A anh ta đã vui với ý nghĩ là mình gánh họa cho chị gái và cảm thông với  vận hạn của bà. May mà ...là câu nói thường gặp trước một xui rủi nào đó ở nhiều người khiến họ bớt đau khổ dằn vặt. Bị trộm vào nhà lấy mất tiền thì xót của nhưng lại được an ủi vì " may mà chỉ mất tiền chứ không mất giấy tờ nhà đất". Bị tai nạn chân gãy tay đứt nhưng bớt phần buồn phiền bởi  " may mà không chết". Những "may mà ..." đó khiến sự việc bớt vẻ nghiêm trọng. Triết lý sống " biến rủi thành may" mang lại cho con người niềm lạc quan và anh ta đang sống hồn nhiên bằng triết lý đó. Phương châm sống " mình vì mọi người" được anh  hiểu và vận dụng một cách gần gủi qua tình cảm giành cho vợ con và cả bà A. Lý giải đầy chất thông cảm về sự không có mặt của họ giúp anh -không những khỏi vướng thói trách móc thường tình- mà còn đem lại cho anh niềm tự hào. Tóm lại, tự anh ta hóa giải những phiền trược, không mang vác vào thân những nghĩ suy tiêu cực - nguyên nhân của tâm bệnh. Nói theo cách nhà Phật là anh đã " xả".Nói theo ngôn ngữ của những người hoạt động xã hội thời nay anh ta là người sống tích cực.

        Chỉ chừng mươi phút nghe chuyện nhưng tâm trí tôi đầy ắp những cảm xúc nghĩ suy. Và không chỉ khi nghe chuyện, mà sau đó - đến bây giờ vẫn tươi mới. Tôi thầm cảm ơn người đàn ông đã " bổ sung" cho tôi lý thuyết sống đẹp một cách sinh động không cần thuyết giải lôi thôi tràng giang đại hải như tôi thỉnh thoảng được nghe.    

        Mải nghe chuyện tôi quên khuấy việc hỏi tên. Không biết bây giờ người đàn ông ấy ra sao vì hôm sau tôi phải về lại Buôn ma Thuột.  Nhưng tôi tin rằng vết thương của anh ta  chóng lành hơn những người khác bởi tâm anh vô cùng trong trẻo. Lại nói theo cách  anh ta người như vậy sẽ được TRỜI PHẬT  phù hộ giúp tai qua nạn khỏi. ( Trong thực tế những bệnh nhân có tinh thần lạc quan thường dễ khỏi bệnh hơn người bi quan ) Và biết đâu rằng chính anh ta đang được một "người cõi trên" nào đó  mượn  thân làm người kể chuyện  để truyền đạo SỐNG. Vâng, biết đâu đấy.

                                                       Huế, cuôi tháng 7

                              Buôn Ma Thuột, cuối tháng 8-2009

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=186618

Một nét Ban Mê
tnnh | 24 Sep, 2009, 18:27 | Chung | (56 Reads)

        Một nét  Ban Mê

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=186175

THơ BÙI VŨ ANH
tnnh | 22 Sep, 2009, 20:03 | Thơ | (80 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4


                                Sự tích tôi

                                  ( Kể với tác giả ẤY LÀ TÔI )

 

:               " Từ giòng sữa, lời ru..."

                Tất nhiên rồi, người ạ!

                Oa oa rồi u u

                Tôi hẹn hò muôn ngã

 

Nếu người hỏi : bài ca?

Tôi, một đời du mục

Chăn những giấc mơ xa

Hát rong miền vô thức

 

Nếu người hỏi: vòng tay?

Tôi thuộc về bè bạn

Lẫn lộn khôn và may

Cám ơn mùa dĩ vãng

 

Nếu người hỏi: nụ hôn?

Chao ôi, xin nhận lỗi

Đời lại may và khôn

Tôi tận cùng nông nỗi

 

Người sẽ hỏi: chia ly?

Long tôi thao thiết quá

Sau những chuyến ra đi

Tôi thuộc về tất cả

 

Và người ơi, có lẽ

Những đắng cay ngọt bùi

Nay đã thành tiếng hát

Ru tôi vào chính tôi

 

 

        Một thoáng KONTUM

 

Không có bạn mà chỉ là kỷ niệm

Dẫn ta vào quán cóc rượu đong đầy

Một mình uống một  mình say, lạ nhỉ

Kontum chiều vướng vất lá me bay

 

Em rất trẻ bồng con ngồi bán quán

Ta mênh mang trên từng điệu ru hời

Vâng em ạ, đời nhiều ly biệt quá

Sông Đakbla chiều nay mây trôi

 

Vâng em ạ, chiều nay chuông gióng giả

Đó là ta mừng Thiên chúa giáng trần

Mừng em nữa- vòng tay ôm rất thật

Những buồn vui của muôn thuở dương gian

 

Rồi em hát, vâng mời em cứ hát

Bời tình yêu vốn là thứ ta cần

Nơi đỉnh dốc dáng bồ đề trầm mặc

Bao nỗi niềm vỗ cánh vượt thời gian

 

Em hát nhé cho lòng ta ấm lại

Chiều Kontum vừa thoáng lạnh rồi

Em hãy hát ru hồn ta  ngấm trọn

Chút men buồn sau một thoáng rong chơi

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=185661

Tiễn người xa xứ
tnnh | 21 Sep, 2009, 08:11 | Thơ | (66 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                                          Tiễn người xa xứ.

                                  Tặng NHV

Không lâu nữa

Không còn bao lâu nữa

Cánh cửa kia rồi khép lại lạnh lùng

Cả khối sắt  sẽ vút vào thăm thẳm

Đưa người về nơi  ấy mù tăm

 

Bận lòng chi gặp gỡ chia ly

Hoa của đời hãy nâng niu gìn giữ

Băn khoăn chi muôn trùng cách trở

Trái đất luôn là một chấm tròn

 

Xin hãy nói thỏa thuê tiếng mẹ

Kho ngôn từ giàu có mãi ắp đầy

Bến nước hàng cau ngõ nhà người ấy...

Tiếng chuông chùa ướt đẫm  ánh trăng

 

Xin hãy nghe thỏa thuê giọng Huế

Răng rứa mô ri ríu rít dễ thương

Đơn độc xứ người có ai thủ thỉ

Để dịu lòng

Để vươn dậy

Bâng khuâng

 

Không lâu nữa

Không còn bao lâu nữa

Người lại lao vào lốc cuốn bão quay

Xin cầu chúc an nhiên tự tại

Luôn theo người

Cùng tiếng Mẹ

               Việt Nam.   

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=185294

BÀI CA CUỘC SỐNG
tnnh | 20 Sep, 2009, 15:13 | Chung | (44 Reads)

Cùng nghe nhé

Baicavecuocsong(2).pps

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=185140

Bai nói chuyện của OBAMA
tnnh | 17 Sep, 2009, 23:30 | Chung, Nhạc | (104 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

              Cùng bà con

Tôi ghé dangbatien.vnweblogs.com  đọc được bài nói chuyện của Tổng Thống Mỹ Obama với học sinh nhân ngày tựu trường. Với tư cách một người mẹ, một giáo viên, một người quan tâm đến tương lai lớp trẻ tôi thấy tâm đắc  với nhiều ý trong  bài nói chuyện này. Xin post lên đây để bà con cùng đọc.

 

      LỜI CỦA TỔNG THỐNG OBAMA NHÂN NGÀY TỰU TRƯỜNG

           (Nói tại Arlington, Virginia ngày 8 tháng Chín 2009)

Tổng thống: Xin chào - các bạn mạnh giỏi cả chứ? Tôi đang ở đây cùng các bạn học sinh trường Trung học Wakefield tại Arlington, Virginia. Và lúc này trên khắp nước Mỹ các bạn học sinh từ Mẫu giáo tới lớp 12 cũng đều đến trường. Tôi rất vui mừng thấy tất cả chúng ta, các bạn và chúng tôi, đều cùng đến trường ngày hôm nay.

      Hôm nay, là ngày đi học đầu tiên của nhiều người trong số các bạn. Với các bạn ở trường Mẫu giáo hoặc lớp đầu của hai bậc Sơ trung và Cao trung, thì đây là ngày đầu tiên các bạn đến trường mới, vì vậy có hồi hộp bồn chồn cũng là dễ hiểu thôi. Tôi hình dung thấy ở đâu đó đúng lúc này có những anh chị học sinh lớp cuối cấp thấy mình khá sung sướng vì chỉ còn phải đi học có một năm nữa thôi. Và nói chung, với tất cả các bạn, dù đang ở lớp nào cũng vậy, có những bạn vẫn nghĩ giá như nghỉ hè vẫn còn kéo đến tận hôm nay thì thích bao nhiêu, và sáng nay các bạn đó có thể nằm ườn thêm một chút trên giường.

      Tôi thông cảm với tình cảm đó. Khi tôi còn nhỏ, gia đình tôi ở Indonesia mấy năm, và mẹ tôi không có tiền cho tôi đến trường của trẻ em Mỹ. Thế là mẹ quyết định tự bà dạy thêm cho tôi, dạy cả tuần từ thứ Hai đến thứ Sáu, ngày nào cũng dạy tôi từ 4 giờ 30 sáng.
Ngay giờ đây tôi vẫn không thấy khoái lắm với việc phải dậy sớm đến thế. Nhiều bận tôi ngủ gục ngay khi đang ngồi ăn lót dạ. Nhưng tôi phản đối sao cũng chẳng được, bao giờ mẹ cũng nhìn tôi bằng con mắt ấy và bảo tôi, "Thì nào mẹ có sung sướng gì hơn đâu, hả con?"

       Vậy nên tôi hiểu rằng vào ngày tựu trường này có những bạn hôm nay vẫn đang còn phải tự điều chỉnh cho quen. Và hôm nay tôi đến đây vì có đôi điều quan trọng cần thảo luận với các bạn. Tôi đến đây vì tôi muốn nói với các bạn về công việc giáo dục cho các bạn và nói rõ trong năm học mới này mọi người trông đợi gì ở các bạn.

      Giờ đây tôi đã nói nhiều rồi về giáo dục. Và tôi cũng nói nhiều rồi về vấn đề trách nhiệm. Tôi đã nói nhiều về trách nhiệm của giáo viên trong việc gây cảm hứng cho các bạn và thúc đẩy công việc học của các bạn. Tôi đã nói nhiều về trách nhiệm của phụ huynh bảo đảm sao các bạn chạy đúng đường ray, làm đủ bài tập, và không có cái thói sểnh ra là xem Tivi hoặc là chơi ghêm. Tôi đã nói nhiều về trách nhiệm của chính quyền phải nêu ra được những tiêu chuẩn cao, phải giúp đỡ các giáo viên và các hiệu trưởng, và trách nhiệm trong việc làm thay đổi hoàn toàn những trường nào không làm cho học sinh có được những cơ hội học tập xứng với các em.

     Thế nhưng suy cho cùng, chúng ta có thể có những giáo viên xả thân hết mình, những bậc phụ huynh ủng hộ hết lòng, và có những ngôi trường tốt nhất thế giới - song không một điều nào trong các điều đó sẽ có tác dụng nếu như tất cả các bạn lại không hoàn thành phần trách nhiệm của mình, nếu các bạn không đi học, nếu các bạn không chú ý nghe thầy cô, nếu các bạn không để ý lắng nghe mẹ cha, ông bà và các vị phụ huynh khác, và nếu các bạn không nỗ lực để các điều kiện kia có thể cho kết quả. Và đó chính là điều hôm nay tôi mong các bạn tập trung chú ý: trách nhiệm của từng bạn đối với công việc giáo dục. Tôi muốn được bắt đầu với vấn đề trách nhiệm của bản thân các bạn. Mỗi bạn đều có một điều gì đó tốt đẹp. Mỗi bạn đều có một chút gì đó đem ra đóng góp. Và các bạn có trách nhiệm với chính mình trong việc tìm ra cái chút gì đó của riêng mình. Công cuộc giáo dục là để mang lại cơ hội cho các bạn làm công việc đó.

       Rất có thể bạn là một nhà văn giỏi - thậm chí giỏi đến mức viết được cuốn sách hoặc những bài báo - nhưng hẳn là bạn chưa biết mình có năng lực đó cho tới khi bạn viết một bài báo trong giờ học tiếng Anh của mình. Rất có thể bạn là một nhà sáng chế hoặc phát minh - thậm chí giỏi đến mức sẽ tạo ra một loại iPhone đời mới hoặc tạo ra một thứ thuốc trị bệnh hoặc văc-xin phòng bệnh - nhưng hẳn là bạn chưa biết mình có năng lực đó cho tới khi bạn tiến hành một bài tập lớn trong giờ học khoa học. Rất có thể bạn là một Thị trưởng hoặc một Thượng nghị sĩ hoặc một quan tòa ở Tòa Tối cao, nhưng hẳn là bạn chưa biết năng lực đó của mình cho tới khi bạn tham gia đoàn học sinh tham gia chính quyền hoặc tham gia nhóm tranh luận về những vấn đề chính quyền.

        Và bất kể bạn có ý định làm gì trong đời mình - tôi bảo đảm là bạn đều phải cần đến giáo dục thì mới thực hiện được. Bạn muốn trở thành một bác sĩ, hoặc một giáo viên, hoặc một sĩ quan cảnh sát ư? Bạn muốn trở thành một y tá, hoặc một kiến trúc sư, một luật gia hoặc một thành viên trong ngạch quân sự của ta? Bạn cần có một nền giáo dục tử tế để làm được từng việc như các nghề ta vừa nói đến. Bạn không thể bỏ học và nhảy vào làm một công việc ngon lành nào đó. Bạn cần nỗ lực chuẩn bị cho công việc đó, cần được huấn luyện và học làm nghề đó.

        Và làm như vậy không chỉ có tầm quan trọng cho cuộc đời của riêng bạn, cho tương lai của chính bạn. Việc bạn được hưởng nền giáo dục còn quyết định cả tương lai của đất nước này nữa. Điều gì bạn học được ở nhà trường hôm nay sẽ quyết định xem liệu đất nước chúng ta có đủ sức đáp ứng những thách thức trong tương lai hay không.

         Bạn cần có kiến thức và những kỹ năng giải quyết vấn đề nhờ học các môn Khoa học và Toán để biết chữa các chứng như ung thư và AIDS và tạo ra những công nghệ năng lượng mới để bảo vệ môi trường sống của chúng ta. Bạn cần nhận ra và có những kỹ năng tư duy phê phán tích cực khi học Lịch sử và các môn Khoa học xã hội để đấu tranh chống nạn nghèo khó và nạn vô gia cư, chống lại tội phạm và sự phân biệt đối xử, và làm cho đất nước ta sống đàng hoàng hơn và tự do hơn. Bạn cần đến tính sáng tạo và những tài khéo học được ở trường để biết lập công ty rồi sẽ tạo ra những công ăn việc làm và thúc đẩy nền kinh tế nước ta.

         Chúng ta cần từng người trong các bạn phát triển tài năng, kỹ năng và trí óc của mình sao cho các bạn có thể giúp giải quyết những vấn đề khó khăn nhât của chúng ta. Nếu các bạn không làm điều đó - nếu các bạn bỏ học - thì sẽ không chỉ là tự bỏ rơi chính mình, mà là từ bỏ đất nước mình.

          Giờ đây, tôi biết là việc học ở trường chẳng phải chuyện lúc nào cũng dễ dàng. Tôi biết rằng ngay bây giờ vô số bạn đang gặp phải những thách thức trong đời mình khiến các bạn khó tập trung vào việc học. Tôi biết chuyện đó. Tôi hiểu chuyện đó ra sao. Cha tôi đã rời bỏ gia đình tôi khi tôi lên hai, và tôi được nuôi nấng bởi bàn tay một bà mẹ không có chồng bên cạnh, người lúc nào cũng phải vật lộn để chi trả các thứ hóa đơn và không phải lúc nào cũng có khả năng cho chúng tôi những thứ mà trẻ em khác đứa nào cũng có. Có những khi tôi thèm có được một người cha trong đời mình. Có những khi mình thấy mình cô đơn và cảm thấy như mình không sao hòa hợp được với cuộc sống đó.

Vì thế mà không phải là lúc nào tôi cũng tập trung được vào việc học như mình cần phải thế. Tôi đã làm một số điều không sao tự hào cho được, và tôi gặp rắc rối nhiều hơn là mình đáng bị. Và cuộc đời tôi đã có thể dễ dàng quay ngược đi theo hướng tồi tệ.
Nhưng tôi là người gặp may. Tôi bắt gặp vô số cơ may bổ sung, và đã có điều kiện học lên bậc Cao đẳng, rồi học trường Luật, và lần theo ước mơ của đời mình mà đi tiếp. Vợ tôi, đệ nhất phu nhân Michelle Obama, cũng có một cảnh đời tương tự. Cha mẹ bà đều không học bậc Cao đẳng và các vị cũng chẳng có nhiều cơ may để làm điều đó. Nhưng các vị đã lao động cật lực, và Michelle cũng lao động cật lực, và Michelle đã có thể đi học ở những ngôi trường tốt nhất của đất nước này.

Nhiều người trong số các bạn hẳn là không có những thuận lợi đó. Có thể là vì các bạn không có những phụ huynh trong đời mình để trụ đỡ cho các bạn khi các bạn cần. Có thể có những ai đó trong gia đình các bạn đã bị mất việc, và nhà bị thiếu tiền sinh sống. Có thể các bạn sống ở một nơi có hàng xóm láng giềng không khiến các bạn thấy an toàn, hoặc là có những người bạn đã ép các bạn làm những việc các bạn thấy là không chính đính.

          Nhưng suy cho cùng, những điều kiện của đời mình - hình hài bạn ra sao, bạn sống ở đâu, bạn có bao nhiêu tiền, học ở trường rồi về nhà bạn còn làm gì nữa - thì sẽ không có gì biện bạch được nếu bạn không làm bài tập hoặc nếu bạn có hành vi xấu. Không có gì có thể biện bạch cả một khi các bạn cãi lại thầy, bỏ buổi, bỏ học. Không có gì có thể biện bạch nếu bạn không thử sức làm tốt mọi điều.

        Bạn đang ở đâu lúc này không tất yếu quyết định nơi bạn sẽ kết thúc. Không có ai viết sẵn số mệnh của bạn. Ở đây trên đất Mỹ, bạn tự viết nên số mệnh của mình. Bạn tạo ra tương lai của chính mình.

        Đó là những gì các bạn trẻ trên toàn nước Mỹ vẫn đang làm hàng ngày.

Đó là con người trẻ như Jazmin Perez, ở Roma, bang Texas. Jazmin không nói được tiếng Anh khi lần đầu tiên em đi học. Ở thị trấn quê em, không phải ai ai cũng vào được bậc Cao đẳng, bố mẹ em cũng chẳng vào được bậc Cao đẳng. Nhưng em đã nỗ lực hết mình, đạt điểm số cao, và được học bổng vào đại học Brown, giờ đây đang theo bậc cao học, nghiên cứu vấn đề sức khỏe cộng đồng, và đang sắp trở thành cô Bbác sĩ Jazmin Perez.

         Tôi cũng đang nghĩ đến trường hợp Andoni Schultz, ở Los Altos, bang California, em đã bị ung thư não từ khi ba tuổi. Em đã chịu đựng đủ thứ chữa chạy và mổ xẻ, một lần chữa chạy như thế đã ảnh hưởng tới trí nhớ của em, khiến cho cuộc đời học đường của em kéo dài hơn nhiều lắm - dài thêm hàng trăm giờ. Nhưng em không bao giờ chịu tụt lại, và mùa thu này em vào bậc Cao đẳng.

         Và còn có trường hợp bạn Shantell Steve, người cùng thị trấn quê tôi ở Chicago, bang Illinois. Dù rằng cô bị lăn như trái bóng từ nhà nuôi trẻ mồ côi nay qua nhà nuôi trẻ mồ côi khác trong cảnh láng giềng cay nghiệt nhất hạng, cô vẫn tìm cách kiếm một việc làm tại trung tâm chăm sóc sức khỏe của địa phương; cô khởi động một chương trình lôi kéo các bạn trẻ ra khỏi các băng đảng; và cô đang tiếp bước trên đường tới truờng cao đẳng với những điểm số cao để tiếp tục lên đại học.

      Jazmin, Andoni và Shantell chả có gì khác với bất kỳ ai trong các bạn. Các anh chị ấy đã đứng trước những thách thức trong đời mình hệt như các bạn từng gặp. Có điều à họ không chịu đầu hàng. Họ chọn con  đường nhận lấy trách nhiệm trước công cuộc giáo dục cho chính họ và tự mình định ra các mục tiêu cho chính mình. Và tôi mong đợi tất cả các bạn cũng làm như thế.

        Vì thế mà hôm nay đây tôi kêu gọi từng người trong các bạn hãy đặt ra các mục tiêu cho mình trong công cuộc học hành - và tự các bạn tìm mọi cách trong khả năng mình để hoàn thành các mục tiêu ấy. Mục tiêu của các bạn có thể đơn giản như việc làm hết bài, trong lớp thì tập trung chú ý mà học, hoặc ngày nào cũng đọc sách. Có thể các bạn sẽ ghi danh tham gia một chương trình ngoại khóa nào đó hoặc làm công tác tình nguyện trong cộng đồng. Có thể các bạn sẽ quyết định làm công việc bênh vực các em nhỏ bị trêu chọc hoặc bị bắt nạt vì thân phận xã hội hoặc vì nguyên nhân bề ngoài, bởi vì các bạn tin tưởng cũng như tôi từng tin tưởng rằng tất cả trẻ em đều xứng đáng được sống trong một môi trường an toàn để mà học tập. Có thể các bạn sẽ quyết định tự chăm sóc bản thân hơn để có thể sẵn sàng hơn cho công việc học hành của chính mình. Và cùng với những điều đó, tôi hy vọng tất cả các bạn hãy rửa tay sạch nhiều lần trong ngày, và hãy nghỉ học ở nhà khi thấy người không khỏe mạnh, để giúp người khác mùa thu và mùa đông này khỏi lây nhiễm cúm.

         Bất kể các bạn quyết định sẽ làm điều gì, tôi mong các bạn hãy thực hiện điều đó. Mong các bạn thực sự làm điều đó.

        Tôi biết rằng đôi khi coi tivi các bạn có cảm giác mình sẽ trở nên giàu có và thành đạt mà chẳng cần phải làm gì vất vả - cảm giác rằng tấm vé cho các bạn đi tới thành công là đi theo con đường hát "rap" hoặc chơi bóng rổ hoặc làm một ngôi sao quay những cảnh truyền hình chuyện có thực, và khi cơ hội đến thì các bạn lại không kịp thực hiện một trong nhiều đích tới đó.

             Nhưng thực ra thành công là điều nặng nhọc. Nếu các bạn không thiết tha với các bài đang học; nếu các bạn không hòa hợp với các giáo viên; nếu các bạn thấy như thể các bài tập hoặc nhiệm vụ được giao lúc này là hoàn toàn không thích hợp với đời mình; thì điều tất yếu là thành công sẽ không tới ngay khi lần đầu các bạn thử làm điều gì đó.

          Thế là tốt thôi. Có những người trong số những ai thành đạt bậc nhất trên đời lại là những người chịu những thất bại nhất hạng. Sách Harry Potter đầu tiên của JK Rowling bị từ chối mười hai lần rồi mới được xuất bản. Michael Jordan bị tống ra khỏi đội bóng rổ trường mình, và anh đã thua cả trăm trận và ném hụt bóng cả ngàn lần trong đời vận động viên. Nhưng anh từng nói, "Trong đời, tôi đã thua rồi thua rồi lại thua miết. Và đó là lý do tôi thành công".

Những con người ấy đã thành công vì họ biết rằng ta không thể để cho các thất bại chi phối con người mình - ta cần rút ra bài học từ các thất bại đó. Ta cần để cho các thất bại đó chỉ ra con đường đề lần tiếp theo ta sẽ hành động khác hẳn. Nếu ta gặp khó khăn lúng túng, điều đó không có nghĩa rằng ta gây ra khó khăn lúng túng, nó chỉ có nghĩa rằng ta cần nỗ lực nhiều hơn nữa trong hành xử. Nếu ta bị điểm thấp, điều đó không có nghĩa ta là kẻ đần độn, nó chỉ có nghĩa là ta cần bỏ nhiều công học tập hơn thôi.

       Chẳng ai sinh ra là đã thập toàn, bạn trở nên thập toàn thông qua nỗ lực lao động. Khi lần đầu tiên bạn tham gia một môn thể thao, bạn đâu đã là đại diện cho đoàn thể thao của trường mình. Lần đầu tiên hát, bạn đâu có hát đúng từng nốt một. Thực hành thì sẽ giỏi. Chuyện học hành ở trường cũng thế thôi. Có lẽ bạn cần giải bài toán vài ba bận trước khi làm đúng, hoặc bạn cần đọc điều gì đó vài ba bận trước khi hiểu kỹ nó, hoặc viết nháp vài ba bận một văn bản trước khi nó có thể đem cho người khác đọc.

         Đừng sợ khi phải hỏi ai điều gì đó. Đừng sợ phải nhờ giúp đỡ khi bạn cần được giúp đỡ. Ngày nào tôi cũng làm như vậy đó. Nhờ giúp đỡ không phải là dấu hiệu mình hèn kém, đó là dấu hiệu mình mạnh. Nó cho thấy bạn có cái dũng khi chấp nhận mình không biết điều gì đó, và học được cái gì đó mới mẻ. Vậy nên, bạn hãy đi tìm một người lớn tuổi mà bạn tin cậy - cha mẹ, ông bà, hoặc giáo viên; huấn luyện viên hoặc nhà tư vấn - và hãy xin các vị đó giúp đỡ bạn đi đúng đường dẫn bạn tới đích.

         Và ngay cả khi bạn đang gặp khó khăn, ngay cả khi bạn đang nản chí, và cảm thấy mọi người hết tin tưởng vào bạn rồi - thì hãy đừng bao giờ chịu buông tay. Bởi vì khi bạn buông tay, thì bạn cũng buông cả đất nước này của bạn.

             Lịch sử nước Mỹ không phải là lịch sử những con người buông tay khi gặp khó khăn. Đó là lịch sử những con người luôn luôn dấn bước tìm cách làm nhiều nữa, những con người vì quá yêu đất nước nên khó có thể không làm những gì ít hơn cái phần tốt đẹp nhất của mình. Đó là lịch sử những học sinh 250 năm trước đây đã ngồi đúng chỗ các bạn đang ngồi lúc này và đã làm cuộc cách mạng rồi dựng nên đất nước này. Đó là lịch sử những học sinh đã ngồi chỗ này 75 năm trước đây và đã vượt qua cuộc Khủng hoảng Kinh tế và đã chiến thắng trong Chiến tranh Thế giới; đã chiến thắng trong cuộc đòi Nhân quyền và đưa một anh đàn ông lên Mặt trăng. Đó là lịch sử những học sinh đã ngồi chỗ này 20 năm trước đây và đã tạo ra các công cụ Google, Twitter và Facebook và đã thay đổi cung cách con người giao tiếp với nhau.

         Vậy nên hôm nay tôi muốn nêu câu hỏi cùng các bạn: các bạn định đóng góp gì đây? Các bạn sẽ phải giải quyết những bài toán gì đây? Các bạn sẽ có những khám phá gì nữa đây? Trong hai mươi năm hoặc năm mươi năm nữa, sẽ lại có một ông Tổng thống tới đây để hỏi xem các bạn đã làm được những gì cho đất nước này?

       Gia đình các bạn, giáo viên của các bạn, và tôi nữa, đang làm mọi điều trong khả năng của mình để bảo đảm là các bạn có được nền giáo dục các bạn cần để trả lời các câu hỏi đó. Tôi đang làm hết sức mình để sang sửa các lớp học cho các bạn và cung cấp sách, thiết bị và máy tính cần thiết cho các bạn có điều kiện học tập. Nhưng các bạn cũng phải tham gia vào mới được. Vì thế, tôi trông đợi các bạn năm học này sẽ học hành nghiêm túc. Tôi trông đợi các bạn đặt nỗ lực cao nhất vào mọi việc mình làm. Tôi trông đợi những điều to lớn mỗi bạn làm được. Vậy thì hãy đừng làm cho chúng tôi thất vọng - đừng đem lại thất vọng cho gia đình các bạn, đất nước các bạn, và bản thân các bạn. Hãy làm cho tất cả chúng ta đều được tự hào. Tôi biết là các bạn có thể làm được điều đó.
          
Xin cám ơn, xin Chúa ban phước lành cho các bạn, xin Chúa ban phước lành cho nước Mỹ.

                                                                       PHẠM TOÀN dịch

                             Nguồn: http: //dangbatien.vnweblogs.com

                                                                                                                                               

                      

 (Xem tiếp)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=184713

Người về
tnnh | 16 Sep, 2009, 07:21 | Thơ | (107 Reads)

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4                                            

                                Người về                 

 

Vướng dây nơi nào      

Người để quên đâu      

Lời hẹn cùng Ban Mê ?

 

Rón rén tháng mười

Nhiệt cuồng giêng hai 

Tháng tư khát khao    

Bước chân gió vang trong nắng 

Dắt mùa khô qua mỏi mong    

 

Lướt thướt vai mưa      

Chưa thấy người đâu   

Rượu ủ đầy nỗi nhớ     

Chờ tay vít      

Cần oằn cong vẻ muôn dấu hỏi     

Men hứa mùa say     

Chao đảo nhip chiêng

 

Vướng dây nơi nào     

Để rớt góc tim      

Để lạc bước chân người buông lời hẹn    

Hay phố nhiều ngổn ngang ít nồng nàn đằm thắm 

Hay chưa đủ yêu

Người chưa đi hết nỗi tơ vò  

 

Vốc chùm mưa      

Khe khẽ gọi tên   

Lời hẹn nhói đau lòng suối     

Giọt cà phê tròn căng hạt đắng    

Thả hương  thẫm tím trời chiều

 

Ban Mê ơi !    

Đất  thắm chi 

Không níu nổi người về?  

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=184256

VUI VUI CUỐI TUẦN
tnnh | 13 Sep, 2009, 14:04 | Chung | (73 Reads)

         THƠ ẢNH GIAO DUYÊN

Sớm nay quanh xóm dạo chơi

Tôi thấy mặt trời ra sức  xé mây

Vất vả quá hơn đi cày

Le le lói lói chừng này rồi thôi

 Tôi còn thấy con ong ruồi

Mải mê hút mật mặc tôi đứng rình

Lăm lăm cố chụp vài  hình

Ghi lại khoảnh khắc về nhìn cho vui

Loay hoay quay ngược quay xuôi

Ong ta no mật tay tôi bấm liền

 

 

Hoa này của cây LẠC TIÊN

Miền Trung vẫn gọi MẮM NÊM ấy mà

Trình bà con khắp gần xa

Hình dù không đẹp cười òa... vẫn hơn ( chụ ụ )

                          TNNH

 

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=183664

Thư gửi bão
tnnh | 12 Sep, 2009, 10:18 | Thơ | (52 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                  Thư gởi bão.

 

Là định mệnh

Chị tồn tại tự nhiên trong vũ trụ

Tôi biết điều đó

Không trách chi sự có mặt của các chị trên đời.

 

Nhưng khi nhìn quê tôi

Đồng lúa vừa chớm vàng đã không còn được gặt

Lứa thu về nhà mầm vươn nhí nhách

Người trồng lúa thắt lòng

Tôi cũng xót xa theo

 

Công sức cả năm cõng nợ oằn lưng

Tưởng thu về cá tôm mây mẩy

Gót chị dạo qua

Dân nuôi trắng tay

Muốn khóc cũng không còn nước mắt

Ngửa mặt kêu trời

Trời tít cao sao thấu được chị ơi.

 

Bao em thơ

Lẽ ra vui sướng học hành

Năm học mới vừa bắt đầu- hăm hở

Đã phải nhìn trường ngập ngang lưng sách bàn trôi rữa

Tay lóng ngóng lóng nga phụ mẹ nhổ mì gặt lúa chạy nước lên

 

Chị có hay

Chị đã cho bay hàng  trăm triệu triệu đồng

Vật chất có thể đền bù

Ai đền dược cha cho con, vợ cho chồng xác vùi  trong sóng dữ

Xin chị bớt chảnh

Thu uy lực về chăm sóc dung  nhan

 

Chị biết không

Nơi gót hồng của chị dạo qua

Không ai giăng đèn kết hoa như khi đón chào hoa hậu

Chỉ có  chủ các công trình làm ẩu

Là xoa tay nhìn thành quả chưa kịp nghiệm thu đã  được chị chạy án ngon lành

 

Xin chị cứ dạo chơi

Nhàn nhã ngoài biển khơi nơi không ai ở

Thoải mái múa bụng lắc hông hip hop jambo cho người thưởng lãm

Nếu nhớ đất liền

Chị ơi

Chỉ thoáng qua chút thôi mang mưa  theo  đủ bù ngày dài khô hạn

Đừng nhiều quá

Rừng còn nhiều đâu ngăn lũ

Được vậy

Không chỉ tôi mà ai ai cũng hoan hô chào đón chị không ngại chị mỏi miệng mỏi tay

 

Sớm mai nay mở đài nghe tin chị đã ngưng cơn phấn khích bấy rày

Mệt mỏi rồi

Nhẹ lui về áp thấp

Tôi vui mừng khôn xiết

Thay mặt bà con gần xa

Viết bức thư bày tỏ nỗi lòng

Chúc các chị luôn thân  thiện uyển chuyển rỡ ràng

Chân thành cảm ơn.

                                                                                    12-9-09

                                                    Thấy lại mặt trời sau 15 ngày mưa bão

 

* Các cơn bão đều được đặt tên phụ nữ  theo cách gọi quốc tế.

 

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=183448

Một ngày Hà Nội
tnnh | 10 Sep, 2009, 13:46 | Thơ | (79 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

Một ngày Hà Nội

 

Hà Nội ùa vào tôi  vừa lạ vừa quen. Phố.Phố. Tên. Tên. Từ nhạc. Từ thơ. Từ những trang văn chạm hình  vào mắt. Háo hức trẻ thơ.Hân hoan thiếu phụ. Tôi lang thang Hà Nội một ngày tháng bảy - Với người.

            Đang giấc trưa. Phố cổ chẳng im lìm. Ngõ bỏng rang màu khói. Bức bối bủa vây. Rộp phồng giăng lưới. Từ cao nguyên mưa tôi về chưa kịp quen Elnino Hà Nội. Người như cây sấu bên đường tỏa bóng  tươi xanh.

            Hà Nội chiều ngờm ngợp người xe. Nào biết ai đang đi ai đang về. Chỉ thấy mắt ngời niềm hạnh phúc. Đường xôn xao lá bay. Phố rộn ràng váy áo. Vai thiếu nữ trắng mềm màu lụa. Chếnh choáng người để chao đảo cả tôi.

            Đêm lung linh. Hà  Nội giăng sao. Mặt hồ thêm huyền hoặc. Ngọc lan tỏa hương từ ngón tay tháp bút. Tôi hòa vào rực rỡ phồn hoa. Thoáng bơ vơ. Muốn níu tay người sợ tinh khôi vụn vỡ. Nhịp trách hờn len lén gõ trong tim. Đêm dài như không thể dài hơn. Giấc ngủ thành xa xỉ

             Tinh mơ. Phố bỗng thênh thang. Yên tĩnh lạ thường. Lạ thường thanh khiết. Một nửa Hà Nội tập dưỡng sinh ai cũng lặng thầm như bóng. Không nỡ để tiếng giày dẫm lên thinh lặng. Tôi đi tựa mộng du. Người gọi hồn về bằng ánh mắt bình minh.

             Dốc hết mình ngày Hà Nội bắt đầu.

             Tôi cũng bắt đầu một tôi rất khác.

                                                                       2002

                                                   

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=182984

TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA
tnnh | 08 Sep, 2009, 12:57 | Nhạc | (65 Reads)

Đây là một trong những tình khúc bất tử của thế giới. Và cũng là một trong những bài hát tôi yêu thích. Xin mời các bạn cùng thưởng thức nhé.

Lời Việt : Phạm Duy

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=182593

VIẾT NGẮN
tnnh | 06 Sep, 2009, 14:07 | Chung | (77 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                                  VƯỜN MỘT

                                                   

         Với mảnh đất còn lại sau khi làm nhà,tôi trồng chè tàu ( gọi theo tiếng Huế ) bao quanh,  một cây bàng ở góc ngoài sát đường đi, cây hoa giấy ở cổng , thêm hoa tím hoa  vàng ưa thích thế là sung sướng với ý nghĩ mình đã có một mảnh vườn riêng để  chơi.

         Tôi tha về trồng đủ loại. Từ cây thân mộc đến thân thảo, từ cây ra hoa quanh năm đến cây chỉ mỗi năm một lân, từ cây ngào ngạt thơm về đêm đến cây đỏ vàng vui mắt lúc ngày. Theo thời gian, với tính tham hoa tiếc cây  cộng với bao bận bịu khiến tôi không thể chăm sóc thường xuyên, vườn trở  nên lộn xộn mặc dù  đã được cố ý trồng thành hàng lối hoặc cụm hẳn hoi. Trong mắt mọi người nó chỉ là một đám xì ngầu các sắc màu không hơn không kém và tôi nhận được bao nhiêu "  nên, cần, phải". Có người thực tế " sao chị không trồng rau , trông hoa chi cho phí đất" hoặc bảo "xây tường rào cho đỡ mệt" khi thấy tôi hì hụi cắt xén hàng chè tàu tươi tốt. Tuy vậy tôi cũng nhận được vô số  lần từ " đẹp " hoặc "đẹp quá" và ánh mắt thích thú từ bao người. Ấy là lúc một loại hoa nào đó thay nhau nở rộ. Có khi là giàn hoa giấy rực rỡ vào mùa khô, là miên man tím của lan đất sau cơn mưa đầu tiên, là lộng lẫy vàng của cây mai ngày Tết,  trắng xóa ngát  thơm của cây cô- ty truớc hiên nhà, là bung tỏa  độc đáo trong chiều của cây mây hồng  cành nhánh gầy guộc nhưng mạnh mẽ.

         Những cây những hoa ấy chẳng có loại nào đáng giá. Tất cả đều bình dị, đâu đâu cũng có với tên gọi mộc mạc  như giấy, cẩn ( dâm bụt ) trang , lan đất , đồng tiền, lan tứ diện hoặc hơi  tiểu thư như cẩm tú cầu, hồng tú cầu, tử vi..  Tôi sưu tập khắp nơi. Nhà bạn bè, người quen, nơi tôi đến công tác, có cây đem vào từ Huế, thậm chí có cây dâm bụt đỏ tươi được đem về từ Đại Lải. Bằng hạt, bằng cành, bằng cây con. Tự tay tôi gieo ươm, chăm chút. Có cây tuổi thọ bằng khu vườn ( 15 năm ) mỗi năm tung hạt  góp thêm một thế hệ, có cây là cháu chắt chút chít của cây trồng thưở trước. Vườn cũng  được góp tay bởi người thân quen. Họ mang đến một cách thân tình và ít lâu sau ghé lại,  ngạc nhiên thú vị bởi món quà của mình đã phô dáng khoe màu. Cũng từ đây, niềm vui được đem chia. Hoa lại  đến với bạn bè, người thân ...để rồi mỗi lúc gặp nhau cùng tíu tít lá- hoa nở-tàn.

        Mặc bao nhiêu hạn chế, tôi rất yêu vườn của tôi. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là ra vườn. Và hứng khởi đầu ngày bắt nguồn từ những nụ những hoa còn đẫm mưa đêm qua, từ sự bật chồi mãnh liệt của  hồng tú cầu, lan tứ diện  hoặc rụt rè của trúc hải đường đến  mùi ngai ngái của lá cây cơm nguội  khi chạm tay vào. Sau những giờ miệt mài công việc, những hồng tím đỏ vàng luôn hiện diện trong vườn giúp tôi xua tan mệt mỏi. Dăm phút cắt nhánh,tỉa cành, tưới nước giúp tôi quên những bực dọc không đâu. Nhiều lúc tôi bật cười một mình khi nhẩm đếm và phát hiện " tài sản khổng lồ" với " kính thưa các loại cây" trên diện tích bé xíu

         Không ít lần, từ cửa sổ nhìn ra tôi thấy lại hình ảnh mình ngày xưa qua các cô bé trên đường đi học đang rón rén với tay ngắt chùm hoa giấy tươi rực bên cổng, ngẩn ngơ trước đóa hồng đỏ thắm trong nắng mai hoặc thích thú chơi nổ pháo bằng những cánh hoàng anh mỏng mảnh. Những lúc ấy kỷ niệm ấu thơ tràn về gợi nhớ những ngày vô tư trong trẻo nhất của đời người khiến trái tim chậm bớt nhịp gấp gáp bởi bộn bề lo toan.

          Mặc bao nhiêu hạn chế tôi vẫn yêu vườn bởi tôi có được tôi, tìm lại tôi một phần nhờ vuông  xanh hai mùa hoa lá được gọi tên là VƯỜN MỘT này.

 

                                                Buôn Ma Thuột, 6 - 09

      

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                                              

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=182198

Ngày đầu đi học
tnnh | 05 Sep, 2009, 06:15 | Thơ | (48 Reads)

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4        

     ( Hai bài thơ đã viết cho con gái trong mùa tựu trường)          

                           Ngày đầu đi học


Ngày xưa thưở mẹ bằng con

Buổi đầu đi học ngoại còn dắt tay

Rụt rè như những áng mây

Chớm thu tìm đến đậu đầy không gian

Ngập ngừng như ngọn lá vàng

Đầu mùa khẽ giã từ hàng cây xanh

 

Giờ con như chim trên cành

Ríu ra ríu rít bước nhanh tới trường

Đường làng hương quyện vàng rơm

Cỏ thơm hòa với sách thơm mở lòng

Bên con bè bạn vui đông

Mái trường mới chừng quen thân với người

 

Nhìn con hớn hở nói cười

Mẹ vui như thể lâu rồi quên vui

Mới ngày nào bé trong nôi

Xót lòng mẹ tiếng khóc đòi ẵm, thương

Hôm nay thưa - dạ  thật dòn

Bước chân vững buổi đến trường đầu tiên

 

Cầu mong nắng dịu mưa hiền

Thênh thang con mở

                                                 Gập ghềnh mẹ san.

 

                                                                        1989

 

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

               Đưa con về Huế học

             

Là đưa về nơi chôn núm nhau con nhỏ xíu

Nơi nâng chân con bước chập chững đầu tiên

Nơi con học bài vỡ lòng về quê hương đất nước

Về ruột rà đùm bọc yêu thương

 

Là đưa con về với lăng tẩm hoàng cung

Hưng phế bao triều vua

Chứng nhân bao dâu bể

Với Ngự Bình soi Hương Giang lặng lẽ

Với nắng quắt quay mưa mờ mịt bão cuồng

 

Là đưa con về với ngôi trường

Thuở bằng con mẹ hồn nhiên đi về hai buổi

Con thử tìm trong rất nhiều ô cửa

Ô nào từng in dáng mẹ sáng sáng ngắm Huế thơ

 

Con đừng buồn khi phải xa nhà

Thay mẹ thay ba

Còn bao người thân thích

Ngoại sẽ chăm chút bảo ban con như ngày xưa với mẹ

Bạn bè rồi cùng con san sẻ tâm tình

 

Con đừng buồn khi Huế khác nhiều

Cuộc sống chẳng thể tròn đầy chỉ với thơ và mộng

Huế đổi vóc hình - Huế vì cái đẹp

Thoát thai nào cũng đớn đau để từ đó tồn sinh.

 

Đưa con về Huế học

Con ơi!

Là đưa về với ngọn nguồn cội rễ

Huế sẽ đón

Sẽ chở che con bằng vòng tay nội ngoại

Bằng tương lai chờ phía giảng đường

 

                                                                           2002
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=181915

NGÀY KHAI GIẢNG
tnnh | 03 Sep, 2009, 21:07 | Chung | (213 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                    Hôm nay 3-9  như tất cả các trường trong thành phố Buôn Ma Thuột, trường THCS Nguyễn thị Minh Khai tổ chức lễ khai giảng năm học mới. Đây là ngôi trường thứ tư trong đời dạy học của tôi -cũng là nơi tôi giảng dạy lâu nhất ( từ 1993 ). Ngày tôi mới đến, trường đơn sơ hai dãy phòng học với mảnh sân đầy bụi ngày nắng và ngập bùn ngày mưa. Bụi và bùn đều đỏ màu đất bazan. Theo thời gian, trường dần khác- thêm và hơn  Đến nay cơ ngơi đã khang trang  dù vẫn còn thua chị kém em. Tuy không to đẹp nhưng đây là nơi ghi lại nhiều kỷ niệm buồn vui trong đời dạy học của tôi trên cao nguyên.

                   Cũng như khắp nơi trên đất nước ta , vài năm lại đây ngày khai giảng thường được tổ chức sau khi  thực học hơn một tuần, thầy trò đã gặp nhau, biết nhau nhiều. Dù vậy sự náo nức vẫn không vì thế mà giảm bớt. Không khí chuẩn bị thật rộn ràng. Không chỉ  học sinh mà cả thầy cô đều giành bộ quần áo  đẹp nhất cho ngày hôm nay. Ai nấy đều háo hức.

                   Ấy vậy mà từ sáng sớm trời bỗng đổ mưa to. Thầy trò lướt thướt đến trường. Quần áo mới đẹp bớt phần tươi tắn, thậm chí còn vương bùn đất bởi trường ở trên đường Nguyễn Chí Thanh - là phần đường  Hồ Chí Minh (đoạn Buôn Ma Thuột)- vẫn đang trong thời gian thi công, đào đăp san ủi dở dang. Mưa vẫn tiếp tục. Việc chuẩn bị vẫn được tiến hành. Lẽ nào ngày hội khai trường phải hủy. Thầy trò cùng mong trời tạnh. May sao đến gần 8 giờ ( giờ ấn định ) mưa ngớt hẳn.

                  Và ngày hội khai trường đã diễn ra trang nghiêm ở phần lễ và vui tười ở phần hội. Thầy trò hớn hở...

                  Để trả lời câu hỏi  của  bao học sinh cũ cũng như bạn bè đồng nghiệp gần xa về ngày khai trường ở trường tôi, xin được giới thiệu chùm ảnh (hi hi... hơi nhòe ) sau đây.

           Chào cờ trên sân ướt át:

        Nghe thầy  hiệu trưởng đọc diễn văn 

          Đại diện học sinh đầu cấp

           Văn nghệ chào mừng với nhiều tiết mục

           Múa hát: Mái trường mến yêu

 

Uyển chuyểnđiệu múa

       Trẻ trung Aerobic

        Cô trò cùng biểu diễn

     Ghi lại hình ảnh:

                 Em là học sinh mới

           Cô giáo: Cả và út

         Tạo dáng giữa sân trường

     

              Chúc mừng năm học mới

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=181696

Về với mẹ
tnnh | 03 Sep, 2009, 14:03 | Thơ | (45 Reads)
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                    VỀ VỚI MẸ

 

            Khi thất vọng lúc buồn đau

            An ủi vỗ về không ai bằng mẹ

            Nhưng người ạ. Tôi dám đâu thổ lộ

            Sợ nước mắt trào tuôn

            Nỗi lo đời mẹ dày thêm

 

            Tôi chỉ lặng thàm nghĩ đến người thôi

            Với quãng đời gian nan đã trải

            Đôi gánh mòn vai

            Sớm khuya chẳng quản

            Gom nhặt chắt chiu...

 

            Làm mẹ làm cha

            Một mình vượt đường xa

            Một mình xua giông bão

            Mẹ như cỏ

            Vì đàn con mà xanh

            Nỗi niềm ngỏ cùng đêm thẳm

            Luôn sáng nụ cười

            Ấm lới dạy nghĩa nhân

            Tôi hiểu khi vừa qua thơ dại

            Không gương nào quý hơn

 

             Hồi tưởng miên man

             Ngỡ như có mẹ kề bên

             Ánh mắt dịu dàng trìu mến

 

             Muộn phiền tan vợi

             Tôi tìm về với mẹ

             Nhận nhiều thêm

             Niềm vui có mẹ trong đời.

                                                      1987

 

 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=181613

1 2  Sau»