Normal
0
false
false
false
MicrosoftInternetExplorer4
... BAY RỒI CÔ ƠI.
Truyện
ngắn.
Tặng các em Chính, Thanh Nhàn, Nhi, Linh
Lớp háo hức theo dõi từng giòng lịch tổng kết năm học do lớp trưởng Hằng
đang nắn nót ghi lên bảng.Gây xôn xao nhất là giòng cuối: " Thứ bảy : tổng kết
phát thưởng" được viết bằng chữ to đậm. Nóđồng nghĩa với kỳ nghỉ hè thật sự đến,với rong chơi thỏa thích. Lớp nóng
lên bàn tán. Có đứa hét toang: " Đã quá. Đã quá. Sắp được thoải mái rồi" khiến
lớp trưởngHằng phải cáu kỉnh gõ thước
lập lại trật tự. Cả lớp thốt im phắc rồi lại như ong vỡ tổ. Vừa lúc trống tan
trường giòn giã vang lên.Tíếng bàn ghế bị xô đẩy, tiếng í ới át cả tiếng lớp
trưởng đang ra sức gào " Khoan đã. Chờ tớ dặn tí đã." Ai nấy ùa ra cửa. Linh,
Ngọc, Nhàn,Trung và Y Nguyên nhanh chóng gặp nhau, vừa đi vừa rôm rả:
"Ê, tụi mình chuẩn bị quà tặng cô chủ nhiệm chứ?" tiếng Nhàn nhanh nhẩu.
"Phải đấy, thế nào cũng có liên hoan chia tay. Tụi mình sẽ tặng cô ngôi
nhà có cối xay gió phát được nhạc nhé!", Ngọc hưởng ứng.
"_Cũng được. Nhưng theo tớ mình nên tặng cô
một con mèo tam thể. Tớ thấy cô thích mèo lắm." Linh thêm.
"_Ừ. Được. Được đấy." Ngọc và Nhàn gật gù với đề xuất của Linh.
"
Nhưng kiếm đâu ra mèo tam thể bây giờ?" Trung băn khoăn.
" Ờ há." Cả mấy đứa đềungớ người trước câu hỏi của Trung và phát
hiện ra nãy giờ Y Nguyên không có ý kiến gì cả.
"
Bộ cậu không định tặng gì cho cô chủ nhiệm thứ gì để lưu niệm há?"Linh tỏ vẻ bất bình.
"
Sao không . Tớ đang nghĩ đến một món quà độc đáo. Bảo đảm cô sẽ vừa ý mà không
phải kiếm tìm đâu xa, không cần đợi đến ngày liên hoan lớp. Ngay chiều nay cơ"
Y Nguyên thủng thẳng đáp lời Ngọc và nhìn cả bọn với vẻ bí mật.
"Là
cái gì vậy? Cậu kiếm đâu ra ? Nói cho bọn tớ nghe thử coi" Mấy cái miệng đồng
thanh chĩa về Y Nguyên khiến cậu ta nỗi máu làm cao liền ỡm ờ:
"Hãy đợi đấy. Giờ về ăn cơm kẻo đói đã. Chiều tới nhà tớ sẽ tiết
lộ"
Đã
biết tính Y Nguyên khó lay chuyển,cả bọn tíu títkéo nhau về hẹnsẽ gặp nhau lúc ba giờ chiều nay.
*
Con Min nhà Y Nguyên thật cừ. Nó béo múp, lông đen mượt,đi đứng oai vệ
vàkhông kém phần lanh lẹ. Nhưng nó cừ
không phải chỉ vì bộ dạng và vẽ đep mã mà chính là tài bắt chuột. Đối với chuột
nó là "sát thủ" số một. Không ngày nào chú ta không cắp một hoặc hai con về
khoe tài với Y Nguyên trước khi thanh toán kẻ đáng đời bằng những tiếng nhai
rau ráu. Chỉ cầntiếng "nghoeo" nghe có
vẻ yếu ớt của nó làbọn chuột đang túm
tụm bày mưu tính kế ăn vụng hay lích rích tâm sự sau vườn sợ chết khiếp, chân
ríu lại không sao chạy được và đứa nhát nhất tất nhiên phải nộp mình trước. Nhờ
có Min mà khoai, bắp để đầynhà Y Nguyên
không bị thamất hay gặm nát bởi hàm
răng phàm ăn của họ hàng nhà chuột. Mới đây có vẻ chán bọn chuột nhát gan, Min
bắt đầu nhìn ngó đến các con vật bay. YNguyên vài lần bắt gặp nó ngồiim
dưới gốc ổi quan sát đôi chim sẻ đang tha rác xây tổ, đôi mắt liếng láu theo
nhịp nhún nhảy, đôi chân chực phóng vuốt vào vợ chồng nhà sẻ. Không bị Y Nguyên
phát hiện và kịp thời mắng đuổi thì chắc một trong cặp xinh xinh ấy đã thành
mồi cho Min.
Việc gì đến đã đến.
Cách đây mười hôm Min ta hí hửng lao về khoe "chiến tích". Nghe tiếng
"nghoèo nghoèo" như mắc nghẹn của Min Y Nguyên giật mình nhìn tới, hốt hỏang
hét lênkhi thấy
đó là một chú chim vànhanh như điện cậu ta một tay ghì cổ Min một
tay giải cứu chú chim tội nghiệp ra khỏi hàm răng tử thần. Đấy là một chú chào
mào. Không biết chú chàng đi đâu mà lạc đến vườn để Min vồ đuợc. Nhìn chú ta sợ
hãi run rẫy Y Nguyên thương quá ủ tronghai bàn tay giọng vỗ về: "Xin lỗinhé. Tại tao không giáo dục kỹ con Min khiến chú mày khốn đốn. Xem nào.
Hoàn hồn lại chưa ?Tao thả chú mày về nhà nhé" Chừng như hiểu,chào mào kêu khe
khẽ dụi cái mỏ xinh xinh vào tay làm Y Nguyên nhồn nhột " Nào, chú mày bay
đi.Tao canh chừng đây" Nhưngchào mào
không sao bay lên được.Nó kêu lên đau
đớn, cố rướn đôi cánh bé xíu nhưng rồi ngã dúi dụi khiến Min toan vồ lại.Y
Nguyên ủ chú ta trong hai bàn tay lần nữa và nhận ra đây là một chú chim non,
lông cánh chưa đủ dài,bị vết răng của Min làm chảy máu ri rỉ.Chắc đang tập bay,
vụng về nên mới bị Min tóm"Thôi ở đây với
taonhé. Tao cho chú mày ăn chuối ăn
đậu, mau lớn hót hay."
Nhờ được chăm sóc kỹchào mào lớn
trông thấy. Nó không cònủ dột yếu ớt
như vài ngày trước nữa mà nhảy nhót tanh tách,thỉnh thỏang kêu lên vui vẻ. Y
Nguyên yêuchào mào quá nên lờ luôn
chuyện trả chú ta về với cha mẹ, lại giấu biệt mấy đứa trong nhóm bạn sợ chúng
chọc phá quấy rầy thậm chí gạ gẫm xin làm của riêng. Khổ một nỗi Y Nguyên chưa
vừa ý với cái lồng mượn của chú Tuấn. Nó vừa cũ kỹ có vẻ không xứng vớichào mào vừa kém an tòan trước cặp mắt chàng
Mun " Ít nữa đựợc thưởng cuối năm anh sắm chochào mào một cái nhà đẹp nhé" Cậu ta thường âu yếm vớichào mào mỗi khi cho chú chàng ăn, không mầy
tao như hôm đầu nữa.
Y Nguyên quí chào mào lắm. Điều này moingười trong nhà đều biết căn cứ vào việc suốt ngày -trừ khi đi học -Y
Nguyên luôn quanh quẩn bên nó. Hết thay nước lại thêm chuối, đút cào cào châu
chấuY Nguyên cũng rất quí cô giáo chủ
nhiệm. Điều này thì không những trong nhà mà cả nhóm bạn - không -cả lớp đều
biết căn cứ vào việc nó hăng hái học và học giỏi môn học sử do cô phụ trách,
vào việc luôn đón xách cặphoặc túi đồ
dùng dạy học lỉnh kỉnh của cô khi cô đến lớp hay mang hoa hái từ vườn nhà nó
cắm lên bàn giáo viên những buối có tiết dạy của cô và vô vàn việc khác nữa. Cô
từ thành phố xuống đâyphải ở trong gian
nhà tập thể chật chội, thấp tè. Y Nguyên thường cùng các bạn dến giúp cô cuốc
xới miếng đất tí teo trước sân rồi trồng hoa và cả một cây mướp nữa. Nhiều lần
cậu tỏ ra ái ngại khi thấy cô rón rén đôi giày cao gót trên nền đất ướt trước sân
sau cơn mưa hoặc cúi người lom khom đun nấu trong góc bếp bé bằng lỗ mũi. Cậu
rụt rè đề nghị cô về ở nhà mình.Những
lúc ấy cô chỉ cười bảo như thế là tốt lắm rồi vì rất nhiều nơi có học sinhphải học trong gian lớp trống hoác gió thổi
rét thấu xương, ghế bàn tạm bợ. Y Nguyên không hiểu liên quan gì giữa chỗ ở của
cô và lớp học của các bạn học sinh nơi xa nào đó mà cô nói vậy nhưng kể chuyện
này cho bố thì bố bảo như thế cô là người tốt, biết nghĩ đến người khác để bằng
lòng với điều mình có dù điều đó không như mong muốn. Nghe vậy Y Nguyên tự nhủ
" Bố khó hiểu quá, hơn cả cô".
Sáng nay khi cả nhóm bàn đến quà lưu niệm cho cô, Y Nguyên nghĩ ngay đến
chào mào. Chả là có lần cô nói về đây dạy cô thấy vui vì không khí trong lành,
người lớndễ mến, học sinh ngoan ngoãn
và nhất là được nghe ríu ran tiếng chim, thứ trở thành hiếm hoi nơi phố phường
đông đúc. "Mình sẽ tặngchào mào cho cô.
Nghỉ hè cô mang theo về nhà. Cô sẽ được nghe tiếng chim mà không phải chịu chật
chội trong gian nhà tập thể như lâu nay nữa" Và Y Nguyên quyết định chỉ bật mí
ý định ấy cho cả nhóm khi chúng đã tập trung đầy đủ tại nhà mình chiều nay.
*
Đang hí húi, Y Nguyên
nghe tiếng xích xe đạp lách cách trước hiên.
"Tiết lộ
bí mật đi Y Nguyên ơi, tớ phát ốm vì hồi hộp rồi." Ngọc rên rỉ trước tiên khi
chân chưa chạm cửa, đi bên là nhỏ Linh tóc tết nơ điệu đàng và nhỏ Nhàn áo hoa
sặc sỡ.
"Gớm.
Không biết là thứ quí hóa gì mà úp úp mở mở .Thấy ghét" Nhàn lườm nguýt Y
Nguyên, không ngớt phun những lời chua chanh chát khế. Đã quen tính khí nhỏ này
rồi nên cậu ta chỉ cười cười kéo ghế lấy nước hạ hỏa rồi quay vào trong.
"Trung đâu?" Trở ra với
một rá mận xanh hấp dẫn, Y Nguyên vừa cất tiếng hỏi thì đã bị ba cô nương níu
lấy suýt đổ cả lên người.
" Chu
cha. Cái gì cậu này cũng bí mật. Mận chín rồi sao cho tụi tớ biết. Có muối ớt
đó chứ?" Linh nhanh nhảu với tay nhónmột quả vừa đưa lên mũi hít hà vừa dồn dập tung cảm xúc.
" Ngon quá. Lát nữa cho
tớ một ít mang về biếu mẹ tớ nhé!" Nhàn dịu dàng bất ngờ khiến Ngọc bĩu môi:
" Xời! Ngọt chưa. Sao
khôn quá vậy. Chưa ăn đã đòi mang về. Đừng cho nha Y Nguyên."
"Các cậu yên chí. Cứ ăn
đi.Tớ để giành mỗi cậu một bịch mang về rồi. Có cả phần của cô nữa đấy. Mà sao
Trung lâu quá hén?"
Câu nói vừa dứt,Trung
xuất hiện mặt đỏ gay đỏ gắt, vẻ cáu bẳn còn in trên bộ dạng nó.Chỉ tay vào ba
cô nương cậu ta gầm gừ:
" Đã bảo chờ nhau đi
cùng lại bày đặt.... Mới đợi chút xíu... Lần sau không hẹn các cậu nữa đâu"
" Ai bảo lâu lắc, lúc
nào cũng kề rề cà rà. Mà sao mãt cậu như gà chọi thế, đánh nhau với đứa nào ư?"
,Nhàn nhìn Trungđấu dịu.
" Đánh nhau gì, tớ chạy
bộ mệt thấy chết lại vừa tức các cậu. Xe tớ xẹp lốp, tìm cái bơm mãi không ra.
Vậy mà các cậu đã bỏ đi trước đấy. Đến đây được là may lắm rồi", Vừa hổn hển
trả lời Trung vừa nhón mận cho vào miệng khiến cả bọn phì cười.
"Thôi. Ăn đi . Còn việc
chính chưa xong nữa đấy. Vặt nhau cho lắm vào thì muộn mất." Y Nguyên nói giọng
"ông cụ non" rồi vừa rót nước vừathu
dọn " chiến trường"
***
" Ồ! "
Mấy
cái miệng cùng tròn lại phát ra tiếng kêu thích thú khi Y Nguyên trở ra với
chiếc lồngcó chú chim nhỏ đứng nghiêng ngó và câu tuyên bố chắc nịch:
"Đấy. Các cậu xem. Bảo đảm đây là "siêu quà" chứ không phải quà bình
thường như các cậunghĩ đâu"
Và
chừng như để ngăn chận cuộc phỏng vấn lê thê về nguồn gốc chào mào, cậu ta tiếp lời:
"Tớ chắc chắn là cô giáo
sẽ thích vô cùng. Có điều cái lồng hơi bị xấu. Chắc cô cũng thông cảm thôi"
Ba
cô nươngkhông ngớt xuýt xoa, chu mồm
huýt huýt trêuchào mào làm chú ta hớt
hãi nhảy lọan xạ. Trung thì mê mẩn ngắm bộ lông khá mượt với cái mào lông xinh
xắn mới nhú trên đầuđến nỗi thốt không
nên lời. Mãi sau nó mới gãi tai ấp úng:
"Nhưng đây là... con chim
của riêng cậu. Có phải của cả bọn mình đâu.Hay là ...cho bọn tớ góp tiền lại, xem
nhưcậu mua vậy"
"Phải đấy. Cho bọn tớ
góp phần với chứ", Ba cô nương hùa vào.
"Trời đất. Sao lại làm
thế. Của mình thì cũng như của cả nhóm mà. Vả lại chào mào là"thành tích" của Min đấy chứ, tớ có mua đâu.
Các cậu bày vẻ quá. Thôi bây giờ tụi mình mang đến phòng cô. Không thể mang đến
tặng giữa lớp. Chúng nó xúm lại chỉ trỏ không thôi cũng đủ làm chào mào khiếp
lên được" Y Nguyên ra quyết định và được cả bọn tán đồng, lục tục lấy mũ lấy
xe.
"Cậu vào lấy xe tớ, đèo
tớ luôn nghe",Y nguyên ôm lồng chim bảo Trung rồi quay sang dặn dò ba cô nương.
"Linh, Ngọc, Nhàn đi
trước đến nhà cô nhưng không được nói gì vội"
"Xì. Làm như bọn này là
chuyên gia hóng hớt." Linh nguây nguẩy.
"Khoan đã." Ngọc nhăn
nhó: "Chả nhẽ tụi mình đemchào mào tới
một cách bình thường vậy sao"
" Ờ há", Nhàn tán thành
"Phải có cách gì gây bất ngờ hơn cơ."
Băn khoăn của ba cô nương khiến Trung và Y nguyên cùng khựng lại vì thấy
vô cùng có lý.
"Ý kiến được đấy. Vậy
thì làm cách nào?"Cả hai cùng vọt
miệng.
"Ờ ờ .. Xem đã nào ..."
Đang lúc bí thì từ cây xoài ở góc vườn nhà bên vọng sang tiếng chim sẻ
lích rích lích rích thật dễ thương.Một ý nghĩ thú vị lóe lên trong đầu Ngọc:
"Tớ nghĩ ra rồi" Nàng ta
hét lên.
"Thế nào? Cách gì? Nói
đi. Sốt ruột quá." Trung cáu kỉnh.
" Hì hì. Ba đứatớ tới chỗ cô trước mang theo mận. Bọn tớ sẽ
nhờ cô bày cách tết tóc kiểu công chúa..." Ngọc vênh mặt.
"Trời đất. Lăng xẹt vậy
mà cũng nói. Đang tìm cách gây bất ngờ lạinói chuyện tóc tai", Y Nguyên cáu kỉnh ngắt lời.
"Thì tớ đã nói hết đâu .
Các cậu chỉ giỏi nhảy vào họng người ta thôi.Đã thếthì thôi cứ vậy mà tặng cô", Ngọc giận dỗi.
Biết Ngọc là đứa cao kiến từ thưở lớp bốn chơi chung với nhau lại hay
giận lẫy, mà chiều thì sắp hết rồi, quà chưa đến tay cô, Trung dịu giọng
"Thôi. Bọn tớ xin lỗi.
Cậu nói thử nghe nào."
Được xuống nước, Ngọc tươi tỉnh, tiếp tục:
"Trong khi cô bày bọn tớ
thì hai cậu sẽ bí mật treo lồng chim ở cành khế phia sau phòng của cô. Chừng
nào xong hai cậu xuất hiện, Nhàn sẽ thay mặt cả bọn mời cô ra nhận quà của tụi
mình.Được chưa?"
"Cái gì? Mời cô ra sau
cây khế nhận quà ư?" Linh nhảy dựng.
"Chứ sao. Treo chim ở
cành khế mà cành khế thì phía sau phòng cô. Không mời ra sau thì mời lên trời
chắc." Ngọc nheo nheo mắt về phía Linh.
"Được thôi mà. Cô mình
cũng hay gây bất ngờ đấy thôi. Tớ cũng thích cách đó", Nhàn thêm lời.
"Tuyệt.Tuyệt. Quả thật
là không hổ danh "cao kiến nữ". Hoan hôNgọc cô nương"
Trung nhảy tưng tưng hò hét khiến mấy đứa nhỏ đang nhảy dây trong sân
nhà bên nhất loạt dừng lại nhìn sang.
"Nào. Các cô nương đi trước đi .Nhị tại hạ sẽ y kế họach mà hành động"
Nguyên chấm dứt cuộc dùng dằng bằng giọng diễn viênphim võ lâm.
***
"Ủa! Chào mào đâu rồi !"
Cả
bọn ngơ ngác nhìn cái lồng lỏng khỏng trống không. Rõ ràng trước khi lên xe ba
cô nương còn kịp nựngchào mào: "Ngoan
nhé. Mai mốt theo cô giáo về phố nhớ hót cô nghe với nhé" cơ mà. Y Nguyên nhớ
làchào mào vẫn " hoành tráng" trong
lồngkhi cậu ta treo lên cành và Trung
thì còn kịp đút cho chú ta miếng bánh nữa chứ. Chỉ vỏn vẹn chừng mươi phút kể
từ khi hai đứa hòan thành việc treo lồng chim cho tới lúc chúng xuật hiện y kế
họach nhỏ Ngọc đã vạch. Vậy mà bây giờ cô giáo đang đứng bên cả bọn thì-hỡi ôi
- chào mào đã mất tích. Trời. Vậy là kế họach bị phá sản rồi.
Cả
bọn không hẹn nhau mà cùng mếu máo thốt lên một câu ngộ nghĩnh khiến cô giáo
phì cười. Thì ra nãy giờ cả nhóm cứ chèo kéo cô ra sau bằng được là vì chuyện
chim chóc này đây. Kịp hiểu đầu đuôi, cô nghe Trung kêu lên:
"Cô ơi. Cô thấy con mèo của của cô Mai phòng bên không?"
-"Phải
rồi. Chắc hắn ta rình bắt mất rồi. Mèo hay bắt chim lắm. Tìm hắn mau may ra..."
Nhớ đến Min, Y Nguyên xẳng xái.
"Mèo đang ngủ đây. Đừng
có mà đổ tội nhé"
Nghe cả bọn lớn lối, cô Mai lên tiếng minh oan cho mèo cưng cửa mình
liền.
"Hay đứa nào bắt mất
rồi", Linh xót xa thêm vào.
"Lúc nãy có đứa nào đây
đâu. Ai biết được mà bắt chứ" Trung phân trần chừng như để chứng thực rằng mình
đã bí mật tối đa. Cả bọn lại nhìn lên lồng chim trống huơ lần nữa, ngơ ngẩn như
vừa ra khỏi trận ốm thập tử nhất sinh.Chợt cô giáo kêu lên:
"Cửa lồng vẫn đóng các
em à. Điều này có nghĩa là không phải chào mào bị mèo cô Mai bắt đâu. Đừng nghi
oan cho nó tội nghiệp. Chắc lâu ngày ở trong nhà nay thấy ánh trời chú ta sực
nhớ đến tự do nên tìm cách thoát thân đấy thôi"
Quả
thế thật. Cả năm xúm lại xăm xoi khe hở trên cửa lồng và cùng ồ lên khi thấy
còn vướng lại một mảnh lông tơ. Vậy là chào mào đã tự thoát ra bằng cách lách
mình qua khe hở này.Mấy đứa ỉu xìu đứng
ngó mông lung.
"Trời ơi." Y Nguyên thầm
kêu "phải chi lúc nãy cả mấy đứa đòigóp
tiền mình kịp nghĩ ra là đem mua một cái lồng mới thì đâu đến nỗi nàỳ"
"Thôi . Đừng than thở
nữa các cậu ơi . Mình sẽ tìm con khác" Cậu ta trấn an. Bỗng Linh kêu lên sung
sướng:
"Kìa kìa. Chào mào..."
Theo hướng chỉ của Linh, cô trò nhận ra chú chim đang bình thảnrỉa lông rỉa cánh trên nhánhổi cao tít chẳng thèm để ý gì đến vẻ táo tác
của mấy đứa. Ai nấy hồ hởi. Bọn nhóc khua tay kêu huýt rối rít.
"Để tớ trèo lên bắt lại" Chưa dứt lời Trung đã tụt dép định nhót lên cây
ổi.
"Đừng", Cô giáo ngăn
Trung lại.
"Đó là quà tụi em định tặng cô mà. Phải bắt... quà về chứ cô", Trung chống
chế.
"Cô biết rồi. Cứ xem như cô đã nhận quà của mấy đứa ... Đừng bắt lại
nữa. Cứ để chào mào tự do, được bay nhảy như vốn nó được sinh ra, biết đâu sẽ
tìmlại được bố mẹ ...Chú ta không ở cùng
cô trò mìnhnhưngcô tin chắc nó sẽ không mất. Nhất định chào
mào sẽ nhớ. Biết đâu chú chàng sẽ ghé lại cây khế thăm tất cả nữa đấy"
Cả bọn há miệng nuốt từng lời đầy tình cảm của cô giáo.
"Thật đúng là... cô. Em
hiểu rồi."Y Nguyên thầm nói với cô.
"Các cậu ơi! Để chào mào
tự do. Đó là quà tặng cô thích nhất, cô há?" Cậu ta cao giọng với bạn rồihướng mắt về phía cô giáo.
"Phải rồi. Đây là món
quà ấn tượng nhất và ý nghĩa nhất mà cô được nhận. Cảm ơn các em. Thôi. Để chào
mào tự nhiên, cô trò ta vào nhà còn ăn mận nữa chứ" Vừa nói cô vừa khẽ đập vai
từng đứa ra hiệu.
"Bye bye chào mào nhé"
Nhàn đưa tay vẫy.
"Thỉnh thỏang ghé thăm cô và các chị nhé", Linh tiếp lời.
"Tha
lỗi cho bọn tớ. Đừng quên hôm nay nhé", Ngọc thủ thỉ.
"Chúc
chào mào gặp nhiều may mắn" Y Nguyên và Trung hướng theo, ríu rít.
Chừng như bày tỏ tình cảm với bọn
nhóc, chào mào bay xuống đậu cành thấp hơn, ngó nghiêng một lúc rồi bay vút đi
sau khi nhả những âmvui vẻ.
Mặt trời đang chếch xuống phía núi,
từng đàn chim theo nhau về tổ. Mong sao chào màokịp tìm về được nơi yên bình trước khi trời
tối .
Đánh
thức xóm nhỏ bằng sự huyên náo tạo bởi tiếng cười nói hòa tiếng máy xe xậm
xịch, những người thợ ghép mang đến cho ngàysự sống động lạ thường.
Trong
ánh mai đang vén dần nhũng bí ẩn đêm họ vừachuyền nhau nhũng bó tược*suông đều căng đầy sức sống vừa rôm rả kể cho
nhau nghe chuyện con cái học hành vợ chồng ghen tuông, hàng xóm mất gà, chuyện
ai đó thăng quan tiến chức,thông tin về
giá xăng lên đô la giảm...
Trong
rôm rả đó cuộc sống được bóc tách một cách tự nhiên như tay họ đang thuần thục
điều khiển lưỡi dao nhọn sắc bóc tách nhũng chồi non vừa tượng hình trên lớp vỏ
ngọc thạch, xếp tăm tắp bên nhau chuẩn bị cho việc hình thành một thế hệ cây
mới.
Khi
ánh ngày đã chiếm ngự hoàn toàn phô vẻ tươi mượt của thôn xómsau một đêm trút bỏ mệt nhọc, họ đứng lên vặn
lưng vươn vai kết thúc phần khởi đầu bằng bữa điểm tâm vớicơm rang; xôi nếp hoặc những trái bắp hôi
hổi, cả với bánh mì đượm mùi than lửa .
Những
bó tược vừa căng đầy sức sống đã khép lại vòng đời với cơ man vết cắt ngọt
được gom lại (chờ hóa thân thành lửa thành mùn) nuối nhìn vô vàn mẩu thân
thể đã lìa bỏ mình lần cuối, bởi lát nũa thôi những thân cây khác sẽ đón
nhận sẽ chuyền cho chúng giòng nhựa mạnh mẽ khiến chúng hăm hở xòe tán tặng đất bazan
những rừng cây hoàn hảo .
Tiếng
máy xe lại xậm xịch vang lên, những người thợ ghép đã sẵn sàng một công đoạn
mới. Như với con thơ vừa lọt lòng họ cẩn trọng ôm lớp lớp mầmchồi còn ứa nhựa được ủ kínmang đến một vườn cây khác đang đón đợi sự
hòa sinh.
Dáng
họ khuất dần khuất dần cuối con đường tràn nắng bỏ lại sau lưng xóm nhỏ ngơ
ngác lắng yên nôn nã đợi chờsự huyên
náo sống động khởi đầu một ngàytiếp nối
một mùa gieo ươm mới.
Họ
- những người thợ ghép-luôn tự trừ tên
mình trong danh sách bình bầu , vàbáo
cáo ý nghĩa nhất là bài toán chia chi tiêubớt phần chật vật sau khi làm phép cộng số cây đã bung tán tươi ngời
nhân với mồ hôi.
Mùa ghép 2008.
* Phần thân cây cao su non được dùng để cắt
lấy mầm chồi.
Về Huế - với NH- là hai từ gợi biết bao ý nghĩa. Là về nhà sum họp, cuời nói giữa những người thân yêu. Là thấy lại dòng Hương êm đềm,thành quách tĩnh lặng. Là đi trên những con đường ngập tràn kỷ niệm. Là gặp lại bạn bè một thưở. Là hít hà những món dân dã đặc trưng .Là nghe nắng rát, mưa chan…
Từ BMT về Huế NH thường chọn chuyến xe chiều để được nhìn ngó cảnh quan hai bên đường dưới chiều tà; trong đêm tịch mịch. Bao nhiêu ý nghĩ; hình ảnh vụt đến vụt đi khiến 600km qua lúc nào không biết để rồi bồi hồi với những địa danh thân thuộc hiện dần dưới bình minh: Lăng Cô, Cầu Hai, Đá Bạc, Truồi, Nong, Phú Bài… Xe bon trên đường uốn lượn theo bờ biển, nơi gần nơi xa. Nơi gần thấy rõ vầng dương đang nhô lên đẹp lộng lẫy. Nơi xa thấy làng mạc đồng lúa vun vút ẩn hiện bí ẩn dưới sương mờ. Và khi xe dừng bánh thì Huế đã bừng thức, rộn ràng một ngày mới nhưng vẻ mơ màng của phố xá vẫn chưa phai.
Ngồi trên xe khách thì chịu, nhưng từ bến xe về nhà sở thích chụp hình của NH được chiều chuộng tối đa bởi lúc này đang ngồi sau xe máy của một đứa em hoặc đôi khi là của chú xe ôm. Cứ việc bấm máy, thỉnh thoảng hô “ dừng lại, dừng lại”. Em út đã biết tính chị, chú xe ôm đôi khi ngạc nhiên nhưng cũng hiểu ra. Thế là dừng cho mình “đã cơn ghiền”.
Nghiệp dư nên không mong khen ngợi, NH chỉ muốn giới thiệu đến bà con một số hình ảnh Huế sớm trên đường về nhà trong chuyến đi chớp nhoáng giữa tháng giêng Canh dần
Mắt chú nhóc gầy gò tha thẩn
bên mấy con bò thiếu cỏ kia đang bảo thế khi nhìn đòan người thẳng hướng Nam
Cương
Và hình như chú ta có lý
Được bọc trong áo xống sặc sỡ
thời trang @ thông tin di động, trang sức bằng tư tưởng web net quả thật chúng
tôi là những kẻ rồ.
Ồ ạt kéo đến bóp nghẹt yên
tĩnh thanh tao - nơi cất giữ linh hồn của biển, chốn bình yên hiếm hoi trên xứ
sở sục sôi dự án.
Phàm tục dẫm nát hoang sơ - nơi
bảo tồn sự tinh sạch trinh nguyên, nơi được lãng quên giữa đất nước từng ngày
rộn ràng trùng tu tôn tạo.
Trốn lánh đua chen giữa chập
chùng phau phau - nơi xương rồng và kim đường cũng xấn xổ lần tìn làng mạc
nhường chốn nương thân cho loài cỏ lá mảnh mai.
Lưu dấu tích trên cát mịn - nơi
giónhư phù thủy thoắt thoắt thổi xóa
tất cả và mỗi mùa lại chuyển xoay vị thế những ta luy êm ái.
Muốn sỡ hữu sự yên tĩnh vẻ
hoang sơ nét huyền bí hùng tráng lãng mạn - biểu trưng của CÕI VỀ miên man
trắng.
Những kẻ rồ!
Mắt chú nhóc gầy gò bên đàn
bò vêu vao bảo chúng tôi như vậy vào một trưa hè Phan Rang không nắng.
Lạ thay!
Chính chúng tôi đã chứng thực
chú nhóc kia là đúng khi lếch thếch lê chân trở lại phía xô bồ.
Là người Việt Nam,không ai không biết đến truyện Sơn Tinh Thủy Tinh, Tiên Dung- Chử Đồng Tử, sự tích bánh chưng bánh dầy, sự tích trầu cau...
Đây là những truyện được người xưa ghi lại trong Lĩnh Nam Chích Quái-một trong những tác phẩm văn học dân gian đầu tiên của Việt Nam, viết bằng chữ Hán văn xuôi, rất quý hiếm còn sót lại từ thời Lý, Trần- là tập truyện cổ quan trọng, tập hợp nhiều truyện thần thoại, truyền thuyết với nội dung rất rộng, đề cập đến lịch sử, văn hóa và phong tục tập quán của Việt Nam, ghi lại những câu chuyện kể, những truyền thuyết dân gian ly kỳ, hấp dẫn về nhiều loại nhân vật, nhiều lĩnh vực và phạm vi của cuộc sống, hoặc giải thích nguồn gốc dân tộc (Truyện Hồng Bàng, Truyện Mộc Tinh...), hoặc kể sự tích các bậc anh hùng, các nhân vật tài giỏi (Truyện Phù Đổng Thiên Vương, Truyện Hai Bà Trưng...), hoặc giải thích phong tục tập quán (Truyện bánh chưng, Truyện trầu cau...), hoặc có liên quan đến các di tích văn hoá, lịch sử (Truyện Rùa vàng, Truyện Thần Như Nguyệt) và được đưa vàobộ sách đồ sộ "Việt Nam Hán Văn Tiểu Thuyết tùng san", gồm hơn 40 bộ sách cổ xưa của Việt Nam, do Viện Nghiên cứu Hán Nôm, Hà Nội, hợp tác với Viện Viện Đông Bác Cổ (Ecole Francaise d'Extreme Orient), Paris và Đại Học Chung Cheng, Taiwan, Trần Khánh Hạo chủ biên, và nhà sách Học Sinh Thư Cục ở Taipei ấn hành, năm 1992.
Lĩnh Nam Chích Quái chất chứa các tư duy tâm lý và triết lý thời cổ xưa qua các huyền thoại kỳ ảo, vì vậy là nguồn tư liệu tham khảo có giá trị để nghiên cứu lịch sử, văn hóa và xã hội Việt Nam.
Hai người Việt xa quê là anh Nguyễn Hữu Vinh và anh Trần Đình Hoành đã dành thời gian và tâm huyết để dịch thuật( NHV), bình ( TĐH ) . Với phần bình người đọc có điều kiện hiểu sâu thêm tâm thức tổ tiên Lạc Hồng.
Bây giờ NH mời bà con đọc Tiên Dung - Chử Đồng Tử hay còn gọi là Truyện Đầm Một Đêm ( Nhất Dạ Trạch )
Hùng Vương truyền tới đời thứ ba sinh được một Mỵ Nương (1) đặt tên là Tiên Dung, đến tuổi 18 dung nhan đẹp đẽ, không muốn lấy chồng, thích chu du vui chơi khắp nơi trong thiên hạ. Vua đành chịu vậy, không cấm đoán được. Mỗi năm vào khoảng tháng hai tháng ba Tiên Dung lại sắm sửa thuyền bè chèo chơi ở ngoài biển, vui quên trở về.
Hồi đó ở làng Chử Xá ven sông, có người dân tên là Chử Vi Vân sinh được một người con trai là Chử Đồng Tử. Cha từ, con hiếu, nhà gặp hỏa hoạn, của cải sạch không, chỉ còn lại một khố vải duy nhất, cha con ra vào thay nhau mà mặc. Tới lúc cha già lâm bệnh gần chết bảo con rằng: "Cha chết cứ để trần mà chôn, giữ khố lại cho con, để khỏi xấu hổ". Con không nỡ làm theo, liệm khố rồi đem chôn. Đồng Tử thân thể trần truồng đói rét khổ sở, đứng ở bên sông cầm cần câu cá; hễ nhìn thấy có thuyền buôn qua lại thì đứng ở dưới nước mà xin ăn.
Bất ngờ thuyền của Tiên Dung xốc tới, chiêng trống nhã nhạc, cờ lọng huy hoàng, kẻ hầu người hạ rất đông. Đồng Tử rất kinh sợ, không biết chạy trốn đi đâu. Trên bãi cát có khóm lau sậy, lưa thưa dăm ba cây, Đồng Tử bèn nấp trong đó, bới cát thành lỗ nằm xuống phủ cát lên mình. Lát sau, Tiên Dung cắm thuyền dạo chơi trên bãi cát, ra lệnh đào hố, lấy lau vây màn làm chỗ tắm. Tiên Dung vào màn, cởi áo dội nước, cát trôi mất để lộ ra thân hình của Chử Đồng Tử. Tiên Dung hổ thẹn hồi lâu, thấy là con trai bèn nói: "Ta vốn không muốn lấy chồng, nay lại gặp ngươi, cùng ở trần với nhau trong một hố, đó chính là do trời xui khiến vậy. Ngươi hãy mau đứng dậy tắm rửa". Tiên Dung ban cho quần áo mặc rồi cùng xuống thuyền mở tiệc vui chơi. Người trong thuyền đều cho đó là cuộc giai ngộ xưa nay chưa từng có. Đồng Tử kể lại tình cảnh của mình, Tiên Dung ta thán, muốn nên vợ chồng. Đồng Tử cố từ chối, song Tiên Dung nói rằng: "Đây do trời chắp nối, sao lại cứ chối từ?". Người theo hầu vội về tâu lại với Hùng Vương. Vua giận nói: "Tiên Dung không thiết tới danh tiết, không màng tới của cải của ta, ngao du bên ngoài, hạ mình lấy kẻ nghèo khổ, còn mặt mũi nào trông thấy ta nữa, rồi cấm không cho Tiên Dung trở về". Tiên Dung nghe sợ không dám về, bèn cùng Đồng Tử mở chợ búa, lập phố xá, cùng dân buôn bán, dần dần trở thành phố chợ lớn (nay là chợ Thám). Thương nhân nước ngoài tới lui buôn bán, kính nể tôn Tiên Dung và Chử Đồng Tử làm chủ.
Có người lái buôn giàu có nói với Tiên Dung rằng: "Người bỏ một dật (2) vàng, cùng tôi ra ngoài bể mua vật quí, sang năm có thể thành mười dật". Tiên Dung cả mừng bảo Đồng Tử: "Vợ chồng chúng ta do trời tác thành, đồ ăn thức mặc do người làm nên, vậy nên đem vàng cùng phú thương ra biển buôn bán làm ăn". Đồng Tử bèn cùng lái buôn đi buôn bán. Đến núi Quỳnh Vi, trên núi có am nhỏ, bọn lái buôn thường ghé lại đó lấy uống nước. Đồng Tử lên am chơi, trong am có sư tên gọi Phu Quang truyền phép cho Đồng Tử, Đồng Tử ở lại học phép, giao tiền cho lái buôn mua hàng. Sau bọn lái buôn quay lại am chở Đồng Tử trở về. Sư bèn tặng Đồng Tử một cây trượng và một chiếc nón mà nói rằng: "Linh thiêng ở những vật này đây".
Đồng Tử trở về, giảng đạo lại cho Tiên Dung. Tiên Dung giác ngộ, liền bỏ phố phường, chợ búa cơ nghiệp, rồi cả hai đều tìm thầy học đạo. Có lần, trên đường đi xa, trời tối chưa về kịp nhà, tạm nghỉ ở giữa đường, cắm trượng che nón mà trú thân. Đến canh ba, thấy hiện ra thành quách, lầu ngọc, điện vàng, đền đài, kho tàng, xã tắc, vàng bạc, châu báu, giường chiếu, chăn màn, tiên đồng, ngọc nữ, tướng sĩ, thị vệ, la liệt trước mắt. Sáng hôm sau, ai nấy trông thấy cũng kinh ngạc lạ lùng, đem hương hoa, lễ vật tới dâng xin làm bề tôi, có văn võ trăm quan, chia quân túc vệ, lập thành nước riêng. Hùng Vương nghe tin, cho rằng con gái làm loạn, bèn sai quân tới đánh. Quần thần của Tiên Dung xin đem quân ra chống giữ. Tiên Dung cười mà bảo: "Điều đó ta không muốn làm, do trời định đó thôi, sống chết tại trời, há đâu dám chống lại cha, chỉ xin thuận theo lẽ chính, để mặc cho cha chém giết". Lúc đó, dân mới tới theo đều kinh sợ tản đi, chỉ có dân cũ ở lại với Tiên Dung. Quan quân tới, đóng trại ở bãi Tự Nhiên, chỉ còn cách con sông lớn thì trời tối không kịp tiến quân. Nửa đêm, bỗng nhiên gió lớn nổi lên, cát bay, cây đổ, quan quân hỗn loạn. Tiên Dung cùng thủ hạ, thành quách phút chốc bay bổng lên trời. Đất chỗ đó sụt xuống thành cái đầm lớn. Ngày hôm sau, dân chúng không thấy thành quách đâu cả, đều cho là linh dị. Về sau, dân lập miếu thờ, bốn mùa cúng tế, gọi đầm là đầm Nhất Dạ (Nhất Dạ Trạch, nghĩa là đầm một đêm), gọi bãi là bãi Tự Nhiên, còn gọi là bãi Mạn Trù (hố tắm), và gọi chợ là chợ Hà Thị (chợ Hà).
Sau đến đời tiền Lý Nam Đế, bọn nhà Lương đem quân sang xâm lược, vua Lý Nam Đế sai Triệu Quang Phục làm tướng cự địch. Quang Phục đem quân ẩn nấp trong đầm. Đầm sâu rộng lớn, bùn lầy, rất khó ra vào, Quang Phục dùng thuyền độc mộc, dễ bề đi lại, quân giặc khó biết tung tích ở đâu. Đêm đến dùng thuyền độc mộc lẻn ra đột kích, đánh cướp lương thực, cầm cự lâu ngày làm cho quân giặc mệt mỏi, trong ba bốn năm không hề đối diện chiến đấu. Bá Tiên than rằng: "Ngày xưa, nơi đây một đêm mà thành đầm nhà trời, đúng vậy!" (3). Nhân gặp loạn Hầu Cảnh, vua nhà Lương bèn gọi Bá Tiên về, cho tì tướng là Dương Sàn thống lĩnh sĩ tốt, Quang Phục ăn chay lập đàn ở giữa đầm, đốt hương cầu đảo, bỗng thấy thần nhân cưỡi rồng bay vào trong đầm mà bảo Quang Phục rằng: "Ta tuy đã lên trời, nhưng linh hiển còn đó, ngươi có lòng thành cầu tới, ta đến để giúp đánh dẹp giặc loạn". Dứt lời, tháo vuốt rồng trao cho Quang Phục, bảo: "Đem vật này đeo lên mũ đâu mâu (4), đánh đâu diệt đó". rồi bay mất lên trời. Quang Phục được vuốt rồng, xông ra đột kích, quân Lương thua to, chém được Dương Sàn ở giữa trận, giặc Lương phải lùi. Quang Phục nghe tin Nam Đế mất, bèn lên ngôi lấy hiệu là Triệu Việt Vương, xây thành ở Trâu Sơn, huyện Vũ Ninh (5).
Chú thích: 1) Con gái của Vua Hùng gọi là Mỵ Nương . 2) Dật: Một đơn vị đo lường thời xưa. 3) Bản A 2914 còn có thêm câu: "Ôi, mà ngày hôm nay, đêm đêm đồn quân án giữ mà chẳng biết giặc núp nơi đâu" 4) Mũ đâu mâu: Đâu mâu兜鍪 là cái mũ trụ, mũ quân lính đội lúc ra trận. 5) Nay là Bắc Ninh
(Nguyễn Hữu Vinh dịch) .Bình:
Đa số các truyện trong Lĩnh Nam Chích Quái nói đến đời Hùng Vương thứ 3, như truyện này. Số 3 là số thiếu dương trong Dịch học. Thiếu dương là bắt đầu khởi động, bắt đầu đi lên, cho nên là con số quan trọng, dù chỉ là nhỏ ("thiếu").
Thực ra số 3 rất quan trọng cho tâm thức con người, hầu như trong tất cả mọi nền văn minh trên thế giới. Có một điều gì đó làm cho con người mê chuộng số 3: Trời đất người, body mind spirit, chúa ba ngôi, bố mẹ con, đầu mình tứ-chi, bắc trung nam, tam bảo Phật Pháp Tăng... • Lòng hiếu thảo của Chử Đồng Tử với cha thì rất rõ - nhường cái khố duy nhất cho cha.
Nhưng điều này còn nói lên sự quan trọng của việc tiễn người ra đi. Cho đến ngày nay người Việt vẫn tin người chết ở cõi âm cần dùng nhiều thứ, cho nên tục đốt vàng mã vẫn còn rất mạnh. Cái khố cho bố không phải chỉ để mai táng cho trịnh trọng, mà vì bố còn cần dùng nó hàng ngày ở cõi âm.
Cho đi cái khố duy nhất còn là để chuẩn bị cho đoạn sau-một Chử Đồng Tử hoàn toàn trần trụi.
Con người trần truồng là con người thật sự, chính hắn ta, như là trời sinh, không một mảnh vải để làm cho hắn nhìn khác đi một tí. Con người không trau chuốt, không giả tạo, không dối trá, không ảo tưởng... Khi chúng ta đến với nhau bằng con người thật của mình, chúng ta dễ gần gũi nhau hơn, dễ "kết" nhau hơn.
Con người trần truồng còn là biểu tượng của cái tâm nguyên thủy của con người. Tâm trong sáng chưa bị lu mở bởi mọi chấp trước thế gian.Con người trần truồng, về mặt vật thể, còn có nghĩa là người nghèo nhất trong thiên hạ, thực sự nghèo đến mức không có khố che thân.
Chử Đồng Tử câu cá ở bờ sông, và phải đứng dưới nước để xin ăn: Văn hóa "nước" của người Việt mà ta đã nói đến trong Truyện Hồng Bàng. Nước là quê mẹ, nước là tổ quốc. Liên hệ tâm thức giữa người Việt với quê hương tổ quốc, ít ra là trên bình diện ngôn ngữ, có lẽ mạnh nhất trên thế giới, vì chẳng có gì quan trọng cho đời sống con người bằng nước, và ta dùng từ đó để gọi tổ quốc.
Tiên Dung và Chử Đồng Tử gặp nhau là duyên tiền định: Số lấy con vua thì nghèo rớt mồng tơi vẫn lấy con vua. Số lấy chồng nghèo thì mình là con vua vẫn lấy anh chàng nghèo nhất nước. Đây là thuyết nhân duyên của nhà Phật. Nghiệp của các kiếp trước dự một phần lớn trong việc định đời sống của ta kiếp này. Tâm hiếu thảo của Chử Đồng Tử kiếp này cũng dự một phần trong việc định đời sống của chàng kiếp này.
• Tiên Dung và Chử Đồng Tử gặp nhau khi cả hai cùng trần truồng cũng là biểu tượng của tâm nguyên thủy của con người. Trong vũ trụ quan Phật giáo, tâm nguyên thủy của ta và nền tàng nguyên thủy của vũ trụ là một-là Không. Khi chúng ta giác ngộ, tâm ta không còn si mê, trở về trạng thái tinh tuyền nguyên thủy-Không. Ta và Không là một. Hai người trần truồng (Tiên Dung và Chử Đồng Tử) là biểu tượng cho hai tâm nguyên thủy, mà hai tâm nguyên thủy thì chỉ là một-là Không-biểu tượng của sự kết hợp thành vợ chồng, hai thành một.
Lấy nhau làm vua cha cả giận. Đây nói lên tính tự chủ của Tiên Dung, tự định đoạt đời mình. Tiên Dung là người nổi bật nhất về tự chủ trong truyện này. Về sau ta thấy Tiên Dung cũng chủ động trong việc làm ăn buôn bán. Dấu vết của chế độ mẫu hệ rất mạnh trong văn hóa Việt, như đã nói trong Truyện Hồng Bàng và Truyện Trầu Cau.
Ở đây chúng ta thấy có sự phối hợp của "duyên tiền định" và "ý chí" của con người. Thực ra dây không phải là hai điều khác nhau và trái ngược nhau như nhiều người lầm tưởng. Ý chí của con người cũng là một "nhân/duyên" trong hàng triệu "nhân/duyên" khác ảnh hưởng đến đời sống của hắn ta. Nhân duyên gồm có (1) nhân duyên của bao kiếp trước, (2) nhân duyên của các sự việc trong kiếp này và (3) ý chí và nỗ lực của ta.
• Thay vì cùng nhau ở ẩn, Tiên Dung và Chử Đồng Tử lại mở chợ búa buôn bán. Đây là triết lý nhập thế rất tích cực. Nhờ ra bể buôn bán và gặp thầy học đạo: Đây là triết lý hướng ngoại trong việc trị quốc. Mở rộng ra ngoài, liên hệ với bên ngoài, giao thương với bên ngoài, thì trí tuệ mới mở rộng được.Đương nhiên là điểm này còn nói đến việc Phật giáo du nhập vào nước ta qua đường biển, trực tiếp từ Ấn độ như nhiều sử gia Phật sử đã nói đến (cùng với đường từ Trung quốc ở hướng Bắc sang). • Thầy cho Chử Đồng Tử cây gậy và cái nón: Đây rõ ràng là các vật để đi đường. Tức là triết lý nhập thế, "đạo vào đời", của các thiền sư. Sơ tổ Bồ Đề Đạt Ma thường xuất hiện với cây gậy mang một chiếc dép; Phật Di lặc, gọi là hotei ở Nhật, là vị sư thường mang cây gậy và một bao (đồ chơi trẻ em).
Nón thì che nắng, cây gậy là để bảo vệ và chống thú dữ trên đường đi, v. v... Nhưng chúng còn là biểu tượng gì? - Nón là một vòng tròn lớn, trống rỗng, trên đầu, là biểu tượng của Không-chân tánh của chính mình và của toàn thể vũ trụ-chân lý tối hậu của Phật pháp. "Không" bao trùm tất cả, như nón che toàn thân ta. (Đây cũng tương tự như một chiếc dép của Bồ Đề Đạt Ma thường được xem là biểu tượng của Một. Tất cả là Một, và một đó là Không).
- Cậy gậy chống đở thường xuyên là biểu tượng cho giáo pháp-giới , định, tuệ-mà ta phải tu tập hàng ngày, để chống chọi lười biếng, si mê và thoái hóa.
Thành quách xuất hiện trong một đêm, trên đường học đạo: Chuyện này rất giống với phẩm Hóa Thành Dụ trong Kinh Diệu Pháp Liên Hoa, khi một đạo sư làm thành quách giả cho các đệ tử nghĩ tạm trên đường tu học gian nan. Phật giảng tam thừa-Thanh Văn thừa (giác ngộ thành Alahán), Duyên giác thừa (giác ngộ thành Bích Chi Phật), Bồ Tát thừa (giác ngộ thành Bồ tát)-cũng chỉ là các "hóa thành" để tạm nghĩ, trên cùng một con đường Phật thừa (thành Phật).
Thành quách hiện ra một đêm, biến mất một đêm, cũng nói đến lẽ vô thường của đời sống-thành quách lâu đài vương giả cũng chỉ là phù du, hiện mất mất hiện chỉ một đêm.Tên "Đầm Một Đêm" (Nhất Dạ Trạch) nhấn mạnh đến lẽ vô thường đó.
Truyện này rõ là huyền thoại và triết lý 100 %, ngoại trừ việc Triệu Quang Phục sau này dùng Đầm Dạ Trạch làm căn cứ kháng chiến chống quân Lương là lịch sử. Truyện vuốt rồng và mũ đầu mâu của Triệu Quang Phục, nếu có vào thời Triệu Quang Phục, thì hẳn nhiên đó là mưu kế chiến tranh tâm lý.
Normal
0
false
false
false
MicrosoftInternetExplorer4
Chào
bà con
Giữa người sáng
tác nhạc và người làm thơ đôi khi có sự đồng điệu. Sự đồng điệu đó tạo nên ca
khúc đưa thơ đến với công chúng với hình thức gần gũi hơn.
KIM LỆ- nữ nghệ
sĩ đa tài sống tại thành phố Hồ Chí Minh đã gặp chính mình qua bài thơ NỬA VÀ CẢ của TÔN NỮ
NGỌC HOA và một ca khúc đã ra đời. Mời bà con thưởng thức qua giọng
hát NGHI VĂN
Trong
tháng 1- 2010 nhà xuất bản Văn học đã ra mắt người đọc ấn phẩm MÂY TRẮNG DINH
PHOAN của nhà văn Trần Huiền Ân. Đây là tập tạp bút gồm 63 bài ghi chép lại những
suy nghĩ, cảm nhận cuả tác giả trong hơn mười lăm năm về những kỷ niệm ngày thơ ấu , những vùng đất
thân thuộc trên xứ sở hình chữ S đặc biệt là Phú Yên- quê hương ông, những nét
đẹp văn hóa truyền thống thể hiện quatập
tục lối sống của người dân các vùng miền, về cỏ hoa mây gió nắng mưa... bằng giọng
văn nhẹ nhàng tinh tế, là ấn phẩmthứ mười ba của ông và là cuốn tạp bút đầu
tiên. 12 tập trước gồm:
THƠ:
- Thuyền giấy ( NXBBách Khoa, 1967 )
-Năm năm dòng sông thơ ( NXB Đồng Dao, 1973 )
-Lời
trên lá ( NXB Trẻ, 1997 )
-Rừng
cao ( NXB Thanh niên, 2007)
TRUYỆN:
-Tiếng
hát nhân ngư ( NXB Văn nghệ TPHCM, 1997 )
-Một
nửa chân trời ( NXB Trẻ, 1997)
-Mùa
hè quê ngoại ( NXB Trẻ 2002)
-Khói
của ngày xưa ( Hội VHNT Phú Yên)
BIÊN KHẢO:
-Văn
hóa vật chất nông thôn Phú Yên ( Hội VNDG Việt Nam, 2001)
-Phú
Yên: Miền đất ước vọng ( NXB Trẻ, 2004)
-Phú
Yên: Thời khẩn hoang lập làng ( NXB Nông nghiệp, 2007)
-Đá
và Người ( NXB Từ Điển Bách Khoa, 2009)
Ngọc Hoa vui mừng giới thiệu đến bà con và
trân trọng cảm ơn nhà văn Trần Huiền Ân
đã ghi tên Ngọc Hoa vào danh sách thân hữu khi nhờ bưu điện chuyểnsách đến tận tay trong những ngày giáp Tết
Canh Dần.
Xin trích gởi đến bà con bàiđược chọn làm tên sách để bà con cùng biết
thêm về lịch sử Phú Yên - một tỉnh hiền
hòa dải đất miền Trung: MÂY TRẮNG DINH PHOAN
"
BÌA 1 BÌA 2
MÂY TRẮNG DINH PHOAN
Hầu
hết sông ở Phú Yên có chung đặc điểm, nhập dòng lại và chảy ra biển bằng một cửa.
Biệt lệ chỉ có sông Cái. Là hợp lưu của sông La Hiên, sông Kỳ Lộ, sông Trà
Bương, sông Cô và mấy nguồn suối nhỏ nữa, về tới hạ lưu nó lại chia ra nhiều
nhánh, chảy ra hai nơi: vịnh Xuân Đài và đầm Ô Loan. Những nhánh sông như những
ngón tay trong bàn tay châu thổ xòe rộng níu giữ phù sa, mỗi mùa mưa lụt lại
bồi đắp cho thêm màu mỡ. Nơi đây là vùng đất xưa, từ thuở Lưu thủ Văn Phong
vâng lệnh Chúa Tiên Nguyễn Hoàng lập phủ Phú Yên, coi như hoàn thành cái ước
vọng xây dựng cõi Nam Hà từ sông Linh Giang đến núi Thạch Bi, để Trấn thủ
Nguyễn Phước Vinh tiếp tục củng cố sự ổn định vững bền cơ nghiệp. Nơi đây là
đất lành, trên bước đường thiên di tìm
nắng ấm đàn chim Việt dừng lại khá lâu để xây tổ vầy đàn. Và từ nơi đây hơn bốn
mươi năm sau Hùng Lộc hầu đem quân vượt qua đèo Hổ Dương mở mang dinh Thái Khang.
Đời Tự Đức, Bố
chánh Đinh Nho Quang tâu vua rằng địa cuộc nơi đây là bậc nhất của Phú Yên nên
ngôi làng trung tâm mang tên Long Uyên, nghĩa là Vực Rồng. Chung quanh thành
quách phủ lị, trấn lị nơi Vực Rồng/Vực Sâu Xa là những cánh đồng màu mỡ quanh
năm lúa bắp tốt tươi. Những ngọn núi thấp rải rác yên nằm, đọc tên lên dù chưa
rõ nghĩa nghe như có chút gì bâng khuâng nhớ tiếc: núi Sơn Chà, núi A Man...
Mỗi địa danh mang dấu ấn một nghề thủ công tinh xảo: từ Phường Lụa qua xóm Lò
Gốm xuống Hàng Dao...một cảnh trí thiên nhiên hữu tình: đây là bến đò Cây Dừa,
kia là bàu Cửa Tả...hoặc một điểm sinh hoạt đông đảo: buổi sángchợ Mai, buổi xế chợ Chiều, ngày tàn có chợ
Hôm, thay đổi nhau phiên Thành, phiên Giã... Qua đền thờ vua Lê Thánh Tông nghĩ
về cội nguồn người dân Phú Yên đặt thành câu hỏi: "Giang sơn khai thác hà niên...?". Núi sông này khai thác tự năm nào,
không phải sử sách không ghi, không phải chỉ có phụ lão tương truyền, không
phải thế hệ hôm nay không biết. Câu hỏi đặt ra là muốn được trả lời rằng công
ơn tổ tiên vô cùng to lớn, mãi mãi dài lâu, luôn luôn trường đối với núi cả
sông sâu.
Nơi đây cũng là đất
của niềm tin nhân ái, của lòng ngưỡng vọng hướng về sự siêu thoát cao minh. Năm
1641 Linh mục Đắc Lộ đã đến làm lễ rửa tội cho giáo dân, trong đó có người sau
này được phong Thánh chân phước là Thầy giảng André Phú Yên. Thiền sư Liễu
Quán, người rất có côngtrong việc Việt
hóa Phật giáo xứ Đàng Trong, mở ra một thiền phái mang tên ngài, xuất gia quy y
tại chùa Hội Tôn khoảng năm 1672. Có phải đây là ngôi chùa xưa nhất của Phú
Yên, mặc dù trước đó đạo Phật đã phát triển? Cũng như nhà thờ đầu tiên của Phú
Yên tại Mằng Lăng mãi đến năm 1892 mới được Linh mục Joseph La Cassagne xây
dựng? Bên ngoài và thật gần với nhà thờ hiện nay còn những chứng tích của một
thời tôn giáo song song phát triển. Mộtngôi
tháp xưa, thân tháp tuy bị trầy tróc nhưng còn khá nguyên vẹn, phần dưới bị đất
bồi lấp. Tấm bia phía trước chỉ đọc được ba chữ rời rạc cách quãng nhau: hóa... tự... mẫu. Theo các vị chức sắc
Phật giáo thì ngày xưa chùa Hội Tôn bao gồm hết cả khu vực rộng lớn, bây giờ là
nhà thờ và khu dân cư, kiểu kiến trúc này là tháp Hòa thượng, nhưng không biết
tháp của ngài nào. Bên cạnh ngôi cổ tháp là một khu mộ của một dòng họ với
nhiều kiểu mộ. Hai ngôi lớn xây thành chung quanh, chính giữa đổ cát, là mộ ông
cố, bà cố của một gia đình ở gần, họ cho biết an táng cách nay khoảng 100 năm.
Mấy ngôi mộ xưa kiểu kiều ngựa, nơi chân sát mặt đất đắp hoa văn bông sen, phía
trước lờ mờ dấu hình chiếc lư hương. Mấy ngôi mộ hình chữ nhật xây cao, phía
trước có đắp hình thánh giá cũng đặt trên lư hương. Mấy ngôi nữa thành mộ thấp,
bên trên xây kín có đắp hình thánh giá. Có lẽ ngày xưa dòng họ này là người
theo phong tục thờ cúng tổ tiên hoặc quy y Phật giáo (mộ kiểu kiều ngựa, hoa
văn bông sen), sau đó chịu rửa tội theo Công giáo (mộ hình chữ nhật xây cao,
thánh giá phía trước) và tiếp tục đến nay (mộ xây thánh giá phía trên và hai
ngôi mộ đổ cát).
Cách nhà thờ Mằng Lăng khoảng nửa cây số, có núi Sơn Chà, một ngọn núi
thấp nằm trong châu thổ Tuy An, sỏi sạn khô cằn, cây cối xơ xác, màu xanh đang
thành phơi bạc trong cái nắng nung của tiết tiểu thử. Đây là di tích chùa Cổ
Lâm, do chùa Hội Tôn từ Mằng Lăng dời về. Từ chân núi lên khu tháp không xa,
khoảng trên 50 bậc đất đá cao thấp (không phải xây hay chất ngay thẳng) hơi
quanh co và tiếp một đoạn ngắn. Khu tháp có 10 ngôi, 6 tháp Hòa thượng, 1 tháp
Đại đức và 3 tháp Ni cô. Trong đó qua một tấm bia tân tạo biết được tháp của
Hòa thượng Diệu Thiện đời thứ 40 phái Lâm Tế, so với ngài Liễu Quán đời thứ 35.
Nhưng không rõ có phải ngài là vị khai sơn chùa Cổ Lâm? Còn 5 tháp kia không rõ
là của ngài nào. Dưới chân núi còn có 2 ngôi tháp nữa... Những người nghiên cứu
lịch sử Phật giáo Phú Yên cũng chưa tìm được câu trả lời. Khu mộ tháp này với
lối kiến trúc tương tự, có vẻ như xây dựng một lượt, phải chăng là từ Hội Tôn
cùng cải táng qua. Nếu như vậy tại sao một ngôi tháp vẫn còn ở Hội Tôn?
Trong vùng này có nhiều chùa, nhiều nhà thờ, nhà nguyện. Đi dọc sông
Phường Lụa sẽ đến chùa Châu Lâm, nơi nhà văn Võ Hồng gởi gắm nhiều kỉ niệm
trong tác phẩm Mái chùa xưa. Dòng
sông chảy sát xóm nhà, gần đường đi. Phía trên đường là nhà Người Bác của Võ Hồng, nhân vật chính
của tác phẩm Người về đầu non, người
đã nuôi Võ Hồng ăn học lớn khôn. Phía dưới là nhà cha mẹ Võ Hồng. Có thể hình
dung ra...nơi mé sông ấy, buổi sáng mùa đông thời thơ ấu Võ Hồng đã nhìn thấy và
tri hô lên cho cả bọn trẻ cùng biết cái tin sốt dẻo: nước đã lên, nước đang
lên, lụt rồi, lụt rồi... Chùa Châu Lâm trên lưng chừng núi A Man, phía trước là
cánh đồng rộng mang tên Đồng Mạ, vì vậy dân chúng quanh vùng gọi là chùa Đồng
Mạ. Chùa mới được trùng tu, vách sơn màu lam, một cây mít tơ cao chất chồng dắt
díu nhiều trái đang độ nở gai già dặn. Ngồi dưới gốc mít nhìn thấy bao quát từ Đồng
Mạ ra xa hơn nữa. Nhà văn Võ Hồng đã viết nhiều về quê kiểng Phú Yên. Điều
nhiều người cảm thấy là dưới ngòi bút của ông nông thôn Phú Yên lúc nào cũng
xanh biếc cỏ non, ngát thơm hương lúa, xinh đẹp như những bức tranh màu nước
trên lụa, những bức tranh phấn tiên trên giấy nhung, như những bài thơ tiền
chiến, con người dẫu thất tình thất thế cũng dịu dàng lịch sự. Hình như ông
không muốn đào sâu xới kỹ hơn, sợ sẽ bật tung lên đất đá khô cằn. Thế hệ nối
tiếp viết về Phú Yên những mong lục lọi phơi bày ra một bên những đắng cay chua
chát mỉa mai, tiếc rằng chưa đủ duyên nghiệp và thời vận.
Từ buổi ban đầu không
biết ai đã chủ trương gọi là Phú Yên
thay vì Phú An như thường lệ. Nhưng
thoạt nhìn mặt chữ thì người ta đọc ngay là Phú
An. Vì vậy trên nhiều bản đồ xưa các giáo sĩ Tây Phương ghi vùng này là Dinh Phoan, tức là Dinh Phú An = Dinh
Phú Yên. Gọi là Dinh Phú An nghe đài các xa lạ, Dinh Phú Yên gần gũi thân mật
hơn, còn Dinh Phoan có cái dễ thương của người ngoại quốc bập bẹ tiếng Việt,
cũng như những em bé lên ba lên năm đang tập nói. Từ dưới gốc mít tơ chùa Châu
Lâm ngẩng lên, gần sát bên là mấy đỉnh tháp, có thể hình dung ngay chỗ kia là
gác chuông nhà thờ. Trời mùa hạ xanh thật xanh, mây dày đặc và trắng nõn khắp
cả Dinh Phoan.